Chiếc Đồng Hồ Treo Tường Không Còn Phải Canh Giờ Gắt Như Trước
Tựa đề: Chiếc Đồng Hồ Treo Tường Không Còn Phải Canh Giờ Gắt Như Trước
Năm 1969, trong gian nhà chính có một chiếc đồng hồ treo tường. Vỏ gỗ đã xỉn màu, mặt kính có vài vết xước nhỏ, kim đồng hồ vẫn chạy nhưng tiếng “tích tắc” nghe rất rõ trong đêm yên tĩnh.
Người ta không chỉ nhìn nó để biết giờ.
Mà để biết nhịp của cả nhà.
Ông Tín là người hay chỉnh đồng hồ nhất.
Mỗi khi thấy nó chạy lệch, ông lại lấy ghế, đứng lên chỉnh lại từng chút một.
Ông nói:
“Giờ mà sai thì mọi thứ cũng dễ sai theo.”
Năm 1970, chiến tranh khiến thời gian không còn đều đặn như trước. Có những ngày trôi qua rất dài, có những ngày lại ngắn đến khó hiểu.
Nhưng chiếc đồng hồ vẫn chạy.
Dù chậm, dù nhanh, nó vẫn không dừng.
Năm 1971, có một lần đồng hồ ngừng chạy giữa đêm. Sáng ra cả nhà đều thấy lạ, như mất đi một thứ quen thuộc.
Ông Tín không nói gì nhiều, chỉ thay pin, lên dây lại.
Tiếng “tích tắc” quay trở lại.
Con trai ông hỏi:
“Không có nó thì cũng biết giờ mà ba?”
Ông đáp:
“Biết giờ khác với biết mình đang sống trong giờ nào.”
Năm 1972, có những đêm tiếng đồng hồ nghe rõ hơn cả tiếng người nói chuyện. Sự im lặng làm nó trở nên nổi bật.
Ông Tín bắt đầu chỉnh nó nhẹ tay hơn.
Năm 1973, có người đề nghị đổi đồng hồ điện cho chính xác hơn.
Ông nhìn rất lâu rồi nói:
“Chính xác thì tốt. Nhưng cái này giúp mình nhớ là thời gian cũng có lúc không vội.”
Năm 1974, chiếc đồng hồ bắt đầu cũ hơn. Kim hơi lệch, tiếng chạy không còn đều như trước.
Nhưng ông không thay.
Ông chỉ thỉnh thoảng đứng nhìn nó rất lâu.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Nhịp sống trở nên ổn định hơn. Người ta bắt đầu dùng nhiều loại đồng hồ hiện đại, chính xác hơn, tiện hơn.
Một buổi tối, con trai ông trở về.
Anh nhìn chiếc đồng hồ cũ:
“Giờ còn cần cái này không ba?”
Ông Tín ngồi dưới ánh đèn nhìn lên tường.
“Còn.”
“Cần gì nữa?”
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những năm… thời gian không phải lúc nào cũng chạy đều, nhưng người ta vẫn sống, vẫn chờ, vẫn tin rằng chỉ cần nó còn kêu ‘tích tắc’ thì mọi thứ quanh mình vẫn chưa dừng lại.”
Anh im lặng.
Tiếng đồng hồ vẫn vang đều trong gian nhà.
Không còn là thứ duy nhất để canh giờ.
Nhưng vẫn là thứ khiến người ta nhớ rằng thời gian không chỉ là con số,
mà còn là những khoảnh khắc đã từng trôi qua trong chờ đợi, trong lo lắng, và trong niềm tin rất nhỏ rằng ngày mai vẫn sẽ đến, dù hôm nay có chậm hay nhanh đến đâu đi nữa.



