Bài viết

Chiếc đồng hồ và bài học về sự đoàn kết

19/08/2026PHẠM ĐĂNG KHÔI (Đoàn xã Tuy An Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc đồng hồ và bài học về sự đoàn kết

Bối cảnh

Mùa thu năm 1954, các cán bộ đang tham dự một khóa huấn luyện quan trọng. Lúc này, cuộc kháng chiến chống Pháp vừa thắng lợi, miền Bắc bước vào giai đoạn tiếp quản và xây dựng mới. Nhiều cán bộ có tâm lý muốn chọn những công việc ở thành phố, vị trí có vẻ "quan trọng" hơn, mà không muốn đảm nhận những nhiệm vụ ở vùng sâu vùng xa hoặc công việc thầm lặng.

Diễn biến

Trong buổi nói chuyện với các cán bộ, Bác Hồ không trực tiếp phê bình hay trách mắng ai. Thay vào đó, Bác rút từ trong túi ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng kim loại bóng bẩy và giơ lên cho mọi người cùng xem.

Bác nhẹ nhàng hỏi:

"Các chú có biết các bộ phận trong chiếc đồng hồ này để làm gì không?"

Mọi người vui vẻ trả lời:

"Thưa Bác, kim đồng hồ để chỉ giờ, chỉ phút ạ!"

"Bánh xe, bánh răng để truyền lực ạ!"

"Lò xo để tích năng lượng cho đồng hồ chạy ạ!"

Bác mỉm cười gật đầu rồi hỏi tiếp:

"Thế nếu cái kim đòi làm cái bánh răng, hoặc cái bánh răng đòi làm cái kim, hay vỏ đồng hồ đòi chui vào bên trong thì chiếc đồng hồ này sẽ ra sao?"

Mọi người ngẩn ra một chút rồi đồng thanh đáp:

"Thưa Bác, như thế thì đồng hồ sẽ hỏng, không chạy được nữa ạ!"

Bài học sâu sắc

Nghe câu trả lời, Bác ôn tồn giải thích:

"Đúng như vậy. Trong một bộ máy hay một tổ chức, mỗi người, mỗi bộ phận đều có một nhiệm vụ riêng. Giống như chiếc đồng hồ này, kim, bánh răng, lò xo hay vỏ máy đều có vai trò quan trọng như nhau. Chỉ cần một bộ phận bỏ vị trí hoặc đòi làm việc của bộ phận khác, chiếc đồng hồ sẽ chạy sai hoặc ngừng hoạt động.

Các chú làm công tác cách mạng cũng vậy. Dù ở vị trí nào, công khai hay thầm lặng, ở trung ương hay địa phương, tất cả đều đang đóng góp cho bộ máy chung của đất nước. Việc nào cũng quan trọng, công việc nào cũng vinh quang."

Ý nghĩa rút ra

Tinh thần trách nhiệm: Dù ở bất kỳ vị trí nào trong học tập, công việc hay xã hội, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình chính là đóng góp lớn nhất cho tập thể.

Sự đoàn kết và tôn trọng: Không có công việc nào là "thấp kém" hay "sang trọng" tuyệt đối. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cá nhân mới tạo nên sức mạnh tổng hợp.

Phong cách giáo dục nhân văn: Bác Hồ không dùng lời lẽ khô khan hay mệnh lệnh cứng nhắc, mà dùng hình ảnh ẩn dụ trực quan, gần gũi để đi vào lòng người một cách tự nhiên và sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn