Bài viết

CHIẾC ĐỒNG HỒ VÀ MỘT NỬA THẾ KỶ

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên cổ tay bác Lê Đình Thuận có một chiếc đồng hồ.

Không mới.

Cũng chẳng phải loại đồng hồ đắt tiền.

Nó đã cũ đến mức chúng tôi gần như không chú ý.

Cho đến khi một bạn trẻ hỏi:

“Bác vẫn đeo chiếc đồng hồ này ạ?”

Bác nhìn xuống cổ tay rồi cười.

“Ừ.”

“Bác dùng lâu chưa?”

Bác suy nghĩ.

“Lâu rồi.”

Rồi bác tháo đồng hồ đặt lên bàn.

Chiếc đồng hồ nằm im.

Nhưng câu chuyện phía sau nó thì không hề im lặng.

Bác bảo:

“Các cháu biết thứ đáng sợ nhất của thời gian là gì không?”

Chúng tôi lắc đầu.

“Nó không chờ ai.”

Bác kể về tuổi trẻ.

Về những ngày con người nghĩ rằng mình còn rất nhiều thời gian.

Nhưng rồi một ngày, bác nhận ra mái tóc đã bạc.

Những người từng quen biết có người đã già.

Những con đường từng đi qua cũng đổi khác.

Thời gian cứ lặng lẽ đi.

Không tiếng động.

Không báo trước.

Bác chỉ vào chiếc đồng hồ:

“Ngày trước bác nhìn nó để biết mấy giờ.”

“Bây giờ bác nhìn nó để nhớ mình đã đi qua bao nhiêu năm.”

Câu nói khiến chúng tôi lặng người.

Một bạn hỏi:

“Bác có tiếc thời gian không?”

“Có.”

“Tiếc điều gì nhất?”

“Tiếc những lúc mình ở bên người thân mà lại nghĩ về những chuyện khác.”

Câu trả lời ấy khiến tôi bất ngờ.

Bởi đó cũng là điều chúng tôi đang làm.

Chúng tôi ngồi cạnh cha mẹ nhưng nhìn điện thoại.

Ngồi ăn cơm nhưng trả lời tin nhắn.

Có thời gian nhưng luôn nghĩ mình đang quá bận.

Bác Thuận nói:

“Ngày trẻ, mình cứ nghĩ những thứ quan trọng là tiền bạc, công việc, thành tích.”

“Đến một lúc mới hiểu, thời gian dành cho người mình thương mới là thứ không thể mua lại.”

Ngoài sân, ánh nắng đã nhạt.

Chiếc đồng hồ vẫn chạy.

Từng giây.

Từng giây.

Tôi bỗng thấy nó không còn là một vật bình thường.

Nó giống như một lời nhắc.

Rằng tuổi trẻ của bác đã đi qua.

Và tuổi trẻ của chúng tôi cũng đang đi qua từng ngày.

Trước khi chúng tôi về, bác đeo lại chiếc đồng hồ.

Bác nói:

“Các cháu nhớ nhé. Đừng đợi đến lúc có thời gian mới yêu thương.”

Tôi hỏi:

“Thế phải làm thế nào ạ?”

Bác cười:

“Thì dành thời gian cho người mình thương ngay từ hôm nay.”

Chiếc đồng hồ tiếp tục chạy.

Và tôi chợt hiểu:

Thời gian không quý vì nó dài. Thời gian quý vì một khi đã trôi qua, không ai có thể mua lại dù chỉ một phút.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC ĐỒNG HỒ VÀ MỘT NỬA THẾ KỶ | Câu chuyện thời hoa lửa