CHIẾC "GẬY ĐI ĐÊM" ĐỊNH HƯỚNG CỦA ĐƠN VỊ BỘ BINH
Việc hành quân rừng sâu trong đêm tối mịt mù là nỗi ám ảnh đối với bất kỳ người lính nào, đặc biệt là khi phải giữ bí mật tuyệt đối. Anh Dũng – người được mệnh danh là "bản đồ sống" của đơn vị – đã sáng tạo ra chiếc "gậy đi đêm" với mục đích dẫn quân vượt qua những cánh rừng rậm mà không cần đến ánh sáng từ đèn pin. Đây là sáng kiến thực tế được áp dụng trong nhiều đơn vị bộ binh khi phải hành quân xuyên đêm.
Chiếc gậy được làm từ gỗ rừng già, được gọt đẽo cẩn thận. Đầu gậy được nhúng vào một hỗn hợp nhựa cây kết hợp với nấm dạ quang hoặc bột lân tinh tự chế (tận dụng từ vỏ đạn cũ). Vệt sáng này cực kỳ yếu, chỉ đủ để người đi sau nhìn thấy vệt vạch trên không trung. Người dẫn đường cầm chiếc gậy, vạch những đường ký hiệu lên không trung. Mỗi ký hiệu (ví dụ: vòng tròn, đường ziczac, dấu gạch ngang) đều là một mật mã chỉ hướng đi hoặc cảnh báo chướng ngại vật phía trước. Người đi sau, chỉ cách đó vài bước chân, sẽ nhìn thấy vệt sáng mờ và bắt chước động tác theo đó.
Phương pháp này đảm bảo quân ta có thể di chuyển ổn định trong đội hình hàng dọc, tuyệt đối không bị lạc lối, trong khi kẻ địch nhìn từ trên cao hoặc từ xa cũng không thể thấy bất kỳ ánh sáng nào. Để đạt được trình độ này, anh Dũng đã dành hàng trăm giờ luyện tập cho đồng đội cách "đọc" vệt sáng trong đêm. Họ phải học cách làm chủ khoảng cách, giữ nhịp bước chân và hiểu ý nhau qua từng vệt gậy. Đó không chỉ là kỹ thuật, đó là sợi dây tâm linh nối kết những người lính trong trận đánh. Chiếc gậy ấy, trong bóng đêm Trường Sơn, trở thành vật bất ly thân, dẫn dắt quân ta đi qua những thung lũng chết, những đèo cao vực thẳm. Sự đoàn kết và niềm tin sắt đá được gửi gắm trong từng vệt sáng mờ ảo ấy. Câu chuyện về "gậy đi đêm" là minh chứng cho khả năng vượt khó, cho sự sáng tạo không giới hạn để đạt được mục tiêu chiến đấu bằng mọi giá, dù là trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.


