Chiếc Gậy Dò Bom Và Tinh Thần "Sống Bám Đường"
Tôi là một TNXP trong đội dò mìn và san lấp mặt đường trên tuyến Trường Sơn. Khu vực chúng tôi hoạt động là A Lưới, một trọng điểm mà máy bay Mỹ thường xuyên dội bom từ trường và bom nổ chậm. Mùa mưa ở đây kinh khủng, bom mìn chôn sâu trong bùn lầy khiến việc rà phá bằng công cụ chuyên dụng trở nên khó khăn.
Mỗi khi địch rải bom từ trường, giao thông tê liệt. Các xe tải không dám qua vì nguy cơ phát nổ rất cao. Công binh cần thời gian dài để rà phá, nhưng thời gian là thứ chúng tôi không có.
Tôi đã cùng đồng đội sáng tạo ra một công cụ thô sơ nhưng hiệu quả: Chiếc Gậy Dò Bom.
Chiếc gậy dò bom này được làm từ một thân tre già, dài khoảng 3 mét, đầu gậy được vót nhọn và bọc thêm một miếng đồng nhỏ (lấy từ xác đạn). Sáng kiến này dựa trên nguyên tắc: Tre không gây kích hoạt mìn từ trường, nhưng miếng đồng nhỏ ở đầu gậy sẽ tạo ra một sự thay đổi từ tính đủ nhẹ để cảm biến mìn hoạt động, nhưng lại đủ xa để người dò được an toàn nếu mìn phát nổ.
Chúng tôi, những cô gái TNXP, trở thành "Lực lượng dò mìn bằng gậy tre". Chúng tôi đi hàng ngang, mỗi người cầm một chiếc gậy, cắm nhẹ xuống mặt đường và kéo lê từ từ.
Sự dũng cảm nằm ở chỗ: Khi gậy khều trúng mìn, mìn sẽ phát nổ, và dù cách ba mét, sức ép và mảnh vụn vẫn có thể gây thương tích.
Tôi nhớ có một lần, tôi đang dò đường thì chiếc gậy của tôi kích hoạt một quả mìn từ trường cực lớn. Tiếng nổ long trời, tôi bị hất văng ra xa, bụi đất và mảnh tre văng đầy người. Tôi may mắn chỉ bị xây xát nhẹ.
Ngay sau khi tiếng nổ dứt, thay vì hoảng sợ, tôi lập tức đứng dậy, lấy chiếc gậy mới và tiếp tục dò đường.
Người lái xe vận tải đi sau chúng tôi đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Anh ta xuống xe, mắt đỏ hoe, nói: "Các em là những người lính thép! Sao các em không sợ chết?"
Tôi chỉ cười, mồ hôi nhễ nhại: "Anh cứ đi tiếp đi. Sống bám cầu, chết kiên cường bám đường. Đường chưa thông, chúng em chưa được nghỉ. Bom nổ quả nào, chúng em dọn quả đó. Đó là tinh thần của Thanh niên xung phong."
Chiếc gậy dò bom đã trở thành biểu tượng của sự dũng cảm và sáng tạo của TNXP. Chúng tôi đã dùng những vật liệu thô sơ nhất để chống lại vũ khí tối tân, dùng mạng sống của mình để đảm bảo cho những chuyến xe chi viện vào tiền tuyến.
Chúng tôi không chỉ mở đường, chúng tôi còn mở ra con đường sống cho đồng đội và cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.



