CHIẾC "GẬY ĐO ĐỘ SÂU" CỦA CÔNG BINH CẦU ĐƯỜNG (1)
Tại các trọng điểm giao thông trên tuyến đường 20 Quyết Thắng, sau mỗi đợt oanh tạc của không quân địch, việc khôi phục đường sá để xe thông suốt là một cuộc chạy đua với thời gian cực kỳ nguy hiểm. Anh hùng Vũ Duy Vinh đã chế tạo chiếc "gậy đo độ sâu" bằng gỗ dổi già – một loại gỗ cứng, dai, có độ vang âm rất tốt – để giải quyết vấn đề này. Chiếc gậy được thiết kế rất đặc biệt: ở đầu gậy có gắn một lò xo kim loại lấy từ những chiếc đồng hồ cũ.
Khi cắm gậy xuống mặt đường vừa bị bom phá, dựa vào âm thanh và độ rung của lò xo, chiến sĩ công binh có thể biết ngay mặt đường cứng đến đâu, lớp đất mềm dày bao nhiêu để biết cách gia cố. Ông Vinh đã lập bảng biểu quy chuẩn: mỗi loại âm thanh tương ứng với một loại đất và độ sâu cụ thể. Nhờ chiếc gậy này, công binh ta không cần phải đào bới thử mà có thể lên phương án san lấp chính xác ngay lập tức. Điều này giúp quân ta rút ngắn thời gian sửa đường xuống còn 1/3 so với trước đây.
Sự tỉ mỉ ấy đã giúp mạch máu giao thông trên tuyến đường huyết mạch luôn được giữ vững. Mỗi lần cầm chiếc gậy trên tay, người chiến sĩ công binh không chỉ là người sửa đường, họ là những "bác sĩ" của đất đai, những người hiểu thấu từng mạch đất dưới chân mình. Câu chuyện về chiếc gậy đo độ sâu là biểu tượng cho tinh thần làm việc khoa học, hiệu quả của lực lượng công binh Việt Nam. Dưới làn bom đạn, họ dùng chính bộ óc và những công cụ thô sơ để thắng lại sự hủy diệt của máy bay địch. Đó là một chiến công thầm lặng nhưng vĩ đại, đóng góp to lớn vào thắng lợi chung của cả dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



