CHIẾC GẬY TRE CHỐNG ĐƯỜNG CỦA CỤ GIÀ NGƯỜI NÙNG Ở TRÙNG KHÁNH Nhân chứng kể lại: Bác Triệu Tiến Lực (Cựu chiến binh Trung đoàn 567)
CHIẾC GẬY TRE CHỐNG ĐƯỜNG CỦA CỤ GIÀ NGƯỜI NÙNG Ở TRÙNG KHÁNH
Nhân chứng kể lại: Bác Triệu Tiến Lực (Cựu chiến binh Trung đoàn 567)
Bối cảnh lịch sử: Đầu tháng 3 năm 1979, trong một cuộc rút lui chiến thuật để bảo toàn lực lượng qua các triền đá tai mèo trơn trượt tại Trùng Khánh (Cao Bằng), phân đội bộ đội gặp một đoàn đồng bào sơ tán đang di chuyển trong đêm.
"Đường rừng dốc đứng trơn như mỡ, trời tối đen như hũ nút. Một cụ già người Nùng chân bị đau không thể bước nổi, cứ đi được vài bước lại ngã quỵ xuống bụi rậm. Thấy anh em chiến sĩ hành quân qua đeo nặng súng đạn, cụ không muốn làm vướng chân bộ đội, liền đưa cho tôi chiếc gậy tre già lên nước bóng loáng cụ đang dùng để chống đường.
Cụ bảo tiếng Tày, dịch ra là: 'Cầm lấy mà đi cho chắc cái chân, bắn cái giặc cho trúng, già tự bò vào hang được'. Chiếc gậy tre thời hoa lửa ấy đã theo tôi suốt chặng đường chiến dịch, giúp tôi trụ vững đôi chân qua những con dốc dựng đứng, vượt qua dốc đá tai mèo an toàn để kịp hội quân với đại đội chặn kích địch, giữ vững trận địa tiền tiêu."



