Bài viết

Chiếc gậy tre gieo hạt

Ninh Bình04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường miền Trung bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, lệnh tổng động viên dân công hỏa tuyến nổ ra rầm rộ khắp các làng quê Bắc Bộ. Bà cụ ruột tên lính trinh sát tên Lam – thường gọi là u Năm – dù đã ngoài sáu mươi tuổi vẫn nhất quyết viết đơn bằng máu để xin gia nhập đoàn xe thồ, gánh gạo chi viện cho tiền tuyến.

Hành trang của u Năm ra trận vô cùng đơn giản: một đôi bồ gánh, chiếc nón lá rách và một chiếc gậy tre già lên nước bóng loáng. Chiếc gậy ấy vốn là thứ ông nhà dùng để đi chăn trâu ngày trước, nay u mang theo để đỡ đôi chân già nua vượt qua những đoạn dốc dựng đứng của dải Trường Sơn.

Trên chặng đường gánh hàng nặng trĩu kéo dài hàng trăm cây số dưới làn bom tọa độ, u Năm không bao giờ kêu ca nửa lời. Điều đặc biệt là đi đến đâu, u cũng dùng đầu nhọn của chiếc gậy tre khẽ chọc xuống những khoảng đất trống bên bìa rừng, rồi thả vào đó vài hạt đu đủ hoặc hạt mướp đắng mà u đã phơi khô mang theo từ quê. Anh em thanh niên xung phong thấy lạ liền hỏi: – "U ơi, bom đạn rơi suốt thế này, u gieo hạt liệu có kịp lớn không?"

U Năm quệt mồ hôi trên trán, cười móm mém: – "Bom giặc nổ chỗ này thì u gieo chỗ khác. Tụi bay đi qua không kịp ăn thì đoàn quân sau đi qua có cái mà hái bỏ vào nồi canh. Đất nước mình không để đất chết được đâu con."

Lời nói giản dị của người mẹ già khiến những trái tim mười chín, đôi mươi bừng sáng. Chiếc gậy tre của u Năm không chỉ đỡ bước chân bà mẹ anh hùng vượt qua mưa bom bão đạn, mà còn gieo mầm sống cho những mùa sau, minh chứng cho một tinh thần lạc quan và niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc gậy tre gieo hạt | Câu chuyện thời hoa lửa