Chiếc Gậy Tre Trên Đường Lầy
Một chiếc gậy tre đơn sơ đã giúp người lính vượt qua những đoạn đường lầy lội và nhiều lần đỡ đồng đội thoát khỏi ngã trong rừng sâu. Trong thời hoa lửa, đôi khi một vật rất nhỏ lại trở thành điểm tựa của cả một hành trình.
Năm 1970. Lê Văn Định là chiến sĩ vận tải của một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi. Những con đường hành quân khi ấy chủ yếu là đường đất. Mùa mưa đến. Đất mềm nhão. Có đoạn lầy đến mức mỗi bước chân đều dễ trượt ngã. Định thường mang theo một chiếc gậy tre. Anh tự chặt trong rừng, vót gọn, giữ lại làm điểm tựa khi đi đường trơn. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Tâm từng hỏi: — Đi bộ mà cần gậy nữa à anh? Định cười: — Khi đường đứng không vững thì phải có cái để mình không ngã. Một lần. Đơn vị hành quân qua một đoạn dốc dài. Mưa vừa tạnh nhưng đất vẫn trơn như bùn. Một chiến sĩ phía sau trượt chân. Suýt ngã xuống dốc. Định kịp đưa gậy tre ra giữ lại. — Cẩn thận! Người kia thở mạnh: — May quá… Cả tổ tiếp tục đi chậm hơn. Dựa vào nhau và vào những cành cây, gậy tre dọc đường. Cuối cùng cũng vượt qua được đoạn nguy hiểm. Khi dừng lại nghỉ. Tâm nói: — Cái gậy nhỏ vậy mà giúp được nhiều ghê. Định nhìn chiếc gậy rồi đáp: — Không phải gậy giúp mình. — Là mình biết bám vào cái gì để không ngã. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Lê Văn Định vẫn giữ chiếc gậy tre cũ. Đã khô, nứt nhẹ, nhưng vẫn còn nguyên hình dáng. Con cháu hỏi: — Sao ông không bỏ cái gậy cũ đó? Ông trả lời: — Vì nó từng đỡ ông qua những đoạn đường mà nếu ngã xuống thì không chắc còn đứng dậy được nữa. Chiếc gậy tre trên đường lầy ấy. Không chỉ là vật chống đỡ. Mà còn là ký ức về những bước đi chậm rãi nhưng vững vàng giữa thời hoa lửa.



