Bài viết

Chiếc Gậy Tre Và Những Bước Chân Không Mỏi

Hưng Yên01/01/2026Hoàng Văn Quyết (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Vân Kiều chúng tôi ơn Đảng, ơn Bác Hồ nhiều lắm. Khi bộ đội về rừng, già làng đã vận động thanh niên, người già trong bản làm "tai mắt" cho cách mạng. Tôi lúc đó đã ngoài 60, đôi chân không còn nhanh nhẹn như con hoẵng, con nai nhưng tôi có chiếc gậy tre và sự thông thuộc từng lối mòn bí mật.

Công việc của tôi là dẫn đường cho các chiến sĩ trinh sát luồn sâu vào vùng sau lưng địch. Để tránh để lại dấu vết, tôi dạy các chiến sĩ cách đi trên đá, cách xóa dấu chân bằng lá rừng. Có những đoạn đường dốc đứng, chiếc gậy tre của tôi trở thành điểm tựa cho các chiến sĩ trẻ bám vào.

Một lần, gặp toán địch phục kích, tôi bình tĩnh ra hiệu cho bộ đội nấp kín, còn mình thì thản nhiên chống gậy đi ra, giả vờ là người già đi tìm mật ong rừng. Thấy tôi già yếu, lính địch chủ quan không khám xét. Nhờ vậy, đơn vị đã thoát hiểm và hoàn thành nhiệm vụ thu thập tin tức. Chiếc gậy tre ấy giờ đã mòn vẹt, nhưng nó là chứng nhân cho tình đoàn kết giữa người dân miền núi và bộ đội Cụ Hồ, một sự gắn kết bền chặt như rễ cây đại thụ bám vào lòng đất mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn