Chiếc gậy tre và những giấc mơ xanh
Tô Ngọc Ân
Ở xã Nà Phặcếp nhà sàn, người dân vẫn nhắc đến ông Tô Ngọc Ân—một con người giản dị nhưng nghị lực phi thường, một bệnh binh luôn sống lặng lẽ nhưng để lại dấu ấn trong lòng mọi người. Ông Ân sinh năm 1959, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ gắn liền với những ngày lên nương, chăn trâu và học cách tự lập. Khi trưởng thành, ông tham gia quân đội, làm nhiệm vụ trong những giai đoạn khó khăn, và bị thương trong lúc thi hành nhiệm vụ, trở thành bệnh binh. Ngày trở về quê hương, cơ thể ông đau nhức, sức khỏe yếu, nhiều việc nặng nhọc không thể làm. Ban đầu, ông Ân cảm thấy lạc lõng, đôi khi muốn buông xuôi. Nhưng ông sớm nhận ra rằng, mặc dù cơ thể có hạn chế, ông vẫn còn đủ sức để sống có ích cho gia đình và cộng đồng. Ông bắt đầu bằng những việc nhỏ: đi lại bằng chiếc gậy tre, chăm sóc vườn rau nhỏ, nhổ cỏ và trồng thêm vài cây xanh quanh nhà. Dần dần, ông Ân trở thành hình ảnh quen thuộc trong bản—chậm rãi bước đi nhưng luôn miệt mài làm việc, không bao giờ từ bỏ. Người dân trong xã khi thấy ông làm việc thường hỏi:
“Ông Ân, sao ông vẫn vất vả như vậy, cơ thể đâu còn khỏe mạnh?” Ông Ân mỉm cười và trả lời:
“Cơ thể có thể yếu, nhưng trái tim và ý chí vẫn còn. Chỉ cần còn đi được, còn làm được, thì cứ làm thôi.” Những việc làm của ông không chỉ giúp cải thiện cuộc sống gia đình mà còn truyền cảm hứng cho cả cộng đồng. Trẻ con học cách kiên trì, người dân học cách quý trọng những nỗ lực dù nhỏ bé nhưng bền bỉ. Nhiều năm sau, những mảnh vườn xung quanh nhà ông Ân trở nên xanh tốt, những con đường quanh bản sạch sẽ hơn, và mọi người đều biết rằng chính ông là người âm thầm góp phần xây dựng cuộc sống này. Dù tuổi tác và bệnh tật ngày càng nặng, ông vẫn giữ thói quen ra ngoài mỗi sáng, kiểm tra cây cối, dọn dẹp đường làng và trò chuyện với mọi người. Khi ông qua đời, người dân Nà Phặc đứng dưới những tán cây xanh tốt mà ông Ân đã chăm sóc, nhớ về một người bệnh binh sinh năm 1959 nhưng chưa bao giờ chịu khuất phục. Chiếc gậy tre mà ông từng cầm để bước đi vẫn được đặt ở góc nhà, như biểu tượng của nghị lực và lòng kiên trì. Câu chuyện về ông Tô Ngọc Ân trở thành bài học sống động cho mọi thế hệ: dù cơ thể yếu hay gian khó, chỉ cần trái tim còn nhiệt huyết, giấc mơ xanh vẫn có thể nảy mầm và lớn lên từng ngày.



