Bài viết

CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN

Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, những người lính trẻ đã vượt núi băng rừng, gùi từng bao gạo, từng thùng đạn chi viện cho miền Nam bằng ý chí phi thường.

Gia Lai13/05/2026ĐINH THỊ NGƠ (Chi đoàn: 10A2 - Đoàn trường PTDTNT THCS và THPT Vĩnh Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đường Trường Sơn ngày ấy không có đường nhựa như bây giờ đâu. Chỉ toàn dốc núi, rừng già và bom đạn.

Bộ đội đi bộ hàng tháng trời. Vai mang ba lô nặng trĩu, chân phồng rộp vì sốt rét và vắt rừng.

Tôi nhớ anh Lâm – tiểu đội trưởng quê Thái Bình. Anh lúc nào cũng chống cây gậy Trường Sơn đã nhẵn bóng.

Mỗi lần có người mệt muốn bỏ cuộc, anh lại nói:

‘Ráng thêm bước nữa thôi, miền Nam đang chờ.’

Có đêm máy bay B52 rải thảm, đất đá bay mù trời. Cả đơn vị phải nằm ép dưới giao thông hào suốt nhiều giờ.

Sáng hôm sau, nhiều người bị thương nhưng đoàn quân vẫn tiếp tục lên đường.

Anh Lâm thường nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội. Có lần anh sốt rét run đến tím tái mà vẫn gùi đạn đi trước.

Sau này trong một trận bom lớn ở cua chữ A, anh đã hy sinh khi đang cứu đồng đội mắc kẹt dưới hố đất.

Cây gậy Trường Sơn của anh được đồng đội giữ lại đến tận ngày giải phóng như một kỷ vật thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn