CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN – BIỂU TƯỢNG CỦA Ý CHÍ CÁN BỘ VÀ CHIẾN SĨ
"Thanh niên quê tôi soi bóng sông Nhuệ giang
Tay gậy Trường Sơn, vai chú bộ đội...".
Những câu hát ấy đã đi vào lòng người như một sự khẳng định về sức mạnh của tuổi trẻ miền Bắc trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Chiếc gậy tre đơn sơ, vốn chỉ là vật dụng hỗ trợ hành quân, đã trở thành biểu tượng cho sự dẻo dai và ý chí sắt đá của hàng vạn chiến sĩ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Chiếc gậy Trường Sơn thường được làm từ những thân tre già bền chắc, vót nhẵn và khắc lên đó tên quê hương hoặc những lời thề quyết tâm. Nó ra đời từ nhu cầu thực tế: người lính phải mang vác quân trang, vũ khí nặng từ 30-40kg trên vai, vượt qua hàng ngàn cây số đèo dốc, suối sâu. Chiếc gậy lúc này trở thành "chân thứ ba", giúp họ giữ thăng bằng và đỡ mỏi gối trong những chặng đường hành quân vạn dặm.
Nhưng vượt lên trên một vật dụng sinh hoạt, chiếc gậy là vật báu ghi dấu những chặng đường lịch sử. Có những chiếc gậy được khắc kín tên những địa danh mà người lính đã đi qua: Cổng Trời, dốc Ba Thang, sông Sê Pôn... Nó chứng kiến những phút nghỉ chân mệt mỏi, những cơn sốt rét rừng hành hạ và cả những khoảnh khắc đồng đội dìu nhau vượt qua hiểm nguy. Tại hậu phương Hòa Xá (Hà Nội), phong trào tặng gậy cho con em lên đường nhập ngũ đã bùng nổ, biến chiếc gậy thành lời nhắc nhở về truyền thống quê hương và niềm tin gửi gắm của cha ông. Chiếc gậy Trường Sơn ngày nay là một tượng đài về sự kiên trì, minh chứng rằng dân tộc Việt Nam đã bước đến ngày thắng lợi bằng những đôi chân không mỏi và một ý chí không gì lay chuyển được.



