CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN: KỶ VẬT HÀNH QUÂN VÀ LỜI THỀ TỪ HẬU PHƯƠNG
CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN: KỶ VẬT HÀNH QUÂN VÀ LỜI THỀ TỪ HẬU PHƯƠNG
Nếu có dịp lật lại những trang sử vàng của những năm tháng đánh Mỹ, giữa muôn vàn vũ khí tối tân và những chiến công hiển hách, có một kỷ vật vô cùng mộc mạc nhưng lại mang sức mạnh tinh thần lay động cả một thời đại: Chiếc gậy Trường Sơn. Đó không phải là một loại vũ khí sát thương, cũng chẳng phải là một thiết bị quân sự hiện đại. Nó chỉ là một đoạn tre, đoạn trúc hay một cành gỗ rừng được vót cẩn thận, nhưng lại gánh trên mình sức nặng của tình yêu quê hương và lời thề son sắt của lớp lớp thanh niên ngày ấy.
Câu chuyện bắt đầu từ một làng quê thanh bình ở vùng đồng bằng Bắc Bộ – xã Hòa Xá, huyện Ứng Hòa. Những năm ấy, khi miền Nam ruột thịt đang oằn mình dưới bom đạn, phong trào thanh niên tình nguyện lên đường tòng quân sục sôi hơn bao giờ hết. Để chuẩn bị cho những ngày tháng hành quân gian khổ vượt dãy Trường Sơn, tổ chức Đoàn thanh niên và các bậc phụ lão ở địa phương đã nảy ra một sáng kiến rèn luyện thể lực vô cùng độc đáo: hành quân dã ngoại mang vác nặng cùng với một chiếc gậy. Trước ngày hội giao nhận quân, chính quyền, Mặt trận và các đoàn thể địa phương đã tổ chức những buổi lễ tiễn đưa trang trọng. Trong những buổi lễ ấy, mỗi thanh niên trúng tuyển nghĩa vụ đều được quê hương trao tặng một chiếc gậy. Trên thân gậy thường khắc những dòng chữ cháy bỏng lý tưởng như: "Thà quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", "Chưa sạch bóng quân thù, chưa về quê hương", hay đơn giản chỉ là tên của người thương và ngày lên đường nhập ngũ. Chiếc gậy mộc mạc ấy chính là "bản cam kết" vô hình của người trai làng với tổ chức, với xóm giềng trước lúc đi xa.
Từ bàn tay của những người mẹ, người chị hậu phương, chiếc gậy theo bước chân những người lính trẻ xẻ dọc Trường Sơn. Nó trở thành người bạn đồng hành câm lặng nhưng vô cùng đắc lực. Lúc trèo đèo dốc đứng, chiếc gậy là điểm tựa vững chắc để đôi chân không chùn bước. Khi lội qua những con suối xiết mùa lũ, gậy là chiếc mỏ neo giữ cho đội hình không bị dòng nước cuốn trôi. Đêm xuống giữa rừng già vắng lặng, hai chiếc gậy chụm lại làm cọc mắc võng, che chở giấc ngủ nhọc nhằn cho người lính sau những giờ hành quân mỏi mệt. Có những lúc bom đạn kẻ thù cày xới mặt đường, chiếc gậy lại hóa thành chiếc đòn gánh, oằn mình cõng hàng hóa, tải đạn dược và đưa những người đồng đội bị thương về tuyến sau.
Chiếc gậy Trường Sơn không chỉ là công cụ hỗ trợ thể lực, mà nó là sợi dây tâm linh nối liền tiền tuyến với hậu phương. Mỗi khi nắm chặt đoạn gỗ nhẵn bóng vì mồ hôi, người chiến sĩ như cảm nhận được hơi ấm của quê nhà, nghe thấy lời căn dặn của các cán bộ địa phương trong ngày hội tuyển quân năm nào. Nó nhắc nhở họ rằng: ở nhà, cánh đồng vẫn có người cày cấy, phong trào địa phương vẫn có người gánh vác, nhiệm vụ của họ là phải chân cứng đá mềm, tiến thẳng về phía trước.
Chiến tranh đã lùi xa, những chiếc gậy Trường Sơn năm xưa giờ đang nằm yên lặng trong các tủ kính bảo tàng. Nhưng linh hồn của nó – tinh thần xung kích, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc gọi tên – vẫn còn nguyên giá trị. Khúc tráng ca về chiếc gậy hành quân nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự đồng lòng giữa hậu phương và tiền tuyến. Nó tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết để mỗi mùa tuyển chọn, gọi công dân nhập ngũ, thế hệ thanh niên hôm nay lại hăng hái khoác lên mình màu áo lính, tiếp nối truyền thống cha anh, viết tiếp những trang sử vẻ vang trong công cuộc xây dựng và bảo vệ bình yên cho quê hương, đất nước.


