Cựu chiến binh

CHIẾC GHẾ BÊN CỬA SỔ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC GHẾ BÊN CỬA SỔ

Ngày ấy, ở một ngôi làng nhỏ có một người thợ mộc tên Lộc.

Ông sống trong căn nhà mái ngói cùng vợ và cậu con trai nhỏ tên Phúc.

Lộc có đôi bàn tay rất khéo.

Từ những thanh gỗ thô ráp, ông có thể làm thành bàn, ghế, tủ và những vật dụng đẹp đẽ cho cả làng.

Nhưng có một chiếc ghế ông làm riêng cho gia đình.

Chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ.

Mỗi buổi chiều, Lộc thường ngồi đó uống trà và nhìn con trai chơi ngoài sân.

Phúc thường chạy đến hỏi:

— Cha làm gì vậy?

Lộc cười:

— Cha đang nhìn con lớn lên.

Phúc ngơ ngác:

— Con lớn rồi mà.

Lộc xoa đầu con:

— Trong mắt cha, con vẫn còn bé.

Những năm tháng bình yên trôi qua.

Phúc lớn lên rồi rời quê.

Trước ngày đi, cậu đứng bên chiếc ghế.

— Cha giữ chiếc ghế này làm gì? Nó cũ rồi.

Lộc đáp:

— Vì nó được làm vào ngày con chào đời.

Phúc nhìn chiếc ghế thật lâu.

— Sau này con sẽ làm cho cha một chiếc ghế mới.

Lộc cười:

— Cha chỉ cần con trở về.

Phúc lên đường.

Căn nhà trở nên yên tĩnh.

Lộc vẫn ngồi trên chiếc ghế bên cửa sổ mỗi chiều.

Ông chờ một bóng người trên con đường làng.

Thỉnh thoảng có thư gửi về.

Phúc kể rằng anh vẫn khỏe.

Anh hỏi mẹ có khỏe không.

Anh hỏi cây khế trước sân còn ra quả không.

Và cuối thư luôn có một câu:

“Cha nhớ giữ chiếc ghế cho con.”

Lộc lần nào đọc cũng cười.

— Cái thằng này, đi xa mà vẫn nhớ cái ghế.

Nhưng ông vẫn giữ.

Ông lau nó mỗi ngày.

Có chỗ gỗ bị nứt, ông sửa.

Có chỗ chân ghế lung lay, ông đóng lại.

Chiếc ghế ngày càng cũ.

Nhưng chưa bao giờ bị bỏ đi.

Rồi một ngày, tin dữ đến làng.

Phúc không thể trở về.

Lộc nghe xong chỉ ngồi xuống chiếc ghế.

Ông nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, con đường vẫn như mọi ngày.

Người qua lại.

Tiếng gà gáy.

Tiếng trẻ con chạy chơi.

Nhưng người ông chờ đợi sẽ không còn xuất hiện nữa.

Từ ngày ấy, Lộc không nói nhiều.

Ông vẫn làm việc.

Vẫn chăm sóc căn nhà.

Vẫn ngồi bên cửa sổ mỗi chiều.

Chiếc ghế trở thành nơi ông giữ những kỷ niệm cuối cùng về con trai.

Nhiều năm sau, Lộc già yếu.

Ông không còn đủ sức làm việc.

Một hôm, đứa cháu trai tên Minh đến ngồi bên cạnh.

Minh hỏi:

— Ông ơi, sao ông không bỏ chiếc ghế này đi? Nó cũ quá rồi.

Lộc mỉm cười.

— Cháu biết không, ông từng làm chiếc ghế này cho cha cháu.

Minh ngạc nhiên.

— Cha cháu từng ngồi đây sao?

— Có.

— Cha cháu có thích không?

Lộc nhìn chiếc ghế.

— Cha cháu từng nói sau này sẽ làm cho ông một chiếc ghế mới.

Minh cười:

— Vậy để cháu làm cho ông.

Lộc nhìn cháu.

— Cháu biết làm sao?

Minh gật đầu.

— Cháu sẽ học.

Lộc mỉm cười.

— Vậy tốt.

Từ hôm đó, Minh bắt đầu học nghề mộc.

Ông Lộc dạy cháu cách chọn gỗ.

Cách đo.

Cách bào.

Cách đóng từng mối nối.

Mỗi buổi chiều, hai ông cháu lại ngồi bên chiếc ghế cũ.

Một ngày nọ, Minh hỏi:

— Ông có nhớ cha cháu không?

Lộc nhìn ra cửa sổ.

— Ngày nào ông cũng nhớ.

— Vậy sao ông không buồn?

Ông Lộc mỉm cười.

— Vì cha cháu để lại cho ông một điều.

— Điều gì?

— Là cháu.

Minh im lặng.

Ông đặt tay lên vai cháu.

— Người mình thương có thể đi xa, nhưng tình thương của họ sẽ tìm một cách khác để ở lại.

Nhiều năm sau, Minh trở thành một người thợ mộc giỏi.

Anh làm được rất nhiều chiếc ghế đẹp.

Nhưng chiếc ghế anh quý nhất vẫn là chiếc ghế cũ bên cửa sổ.

Khi ông Lộc qua đời, Minh không đem chiếc ghế đi.

Anh sửa lại nó.

Thay một thanh gỗ đã mục.

Giữ nguyên những vết xước.

Rồi đặt nó đúng vị trí cũ.

Bên cạnh cửa sổ.

Một ngày nọ, con trai Minh hỏi:

— Cha ơi, chiếc ghế này của ai?

Minh mỉm cười.

— Của ông cố con.

— Ông cố ngồi ở đây à?

— Ừ.

— Ông ngồi làm gì?

Minh nhìn ra sân.

— Ông ngồi chờ cha của cha.

Cậu bé không hiểu.

Minh nói tiếp:

— Sau này con lớn, con sẽ hiểu.

Chiều hôm đó, Minh ngồi trên chiếc ghế.

Ánh nắng cuối ngày chiếu qua cửa sổ.

Anh bỗng nhớ ông nội.

Nhớ người cha đã không trở về.

Nhớ những ngày còn bé ngồi nghe ông kể chuyện.

Chiếc ghế cũ kêu lên một tiếng rất nhẹ.

Cót két.

Minh mỉm cười.

Anh đưa tay vuốt lên mặt ghế.

— Vẫn còn chắc lắm, ông ạ.

Ngoài sân, con trai anh đang chơi.

Tiếng cười trẻ nhỏ vang lên.

Minh nhìn con rồi chợt hiểu.

Chiếc ghế ấy chưa bao giờ chỉ là một chiếc ghế.

Nó đã chứng kiến nhiều thế hệ trong một gia đình.

Chứng kiến những người ra đi.

Những người chờ đợi.

Những người trở về.

Và những người tiếp tục sống.

Nhiều năm sau nữa, chiếc ghế vẫn nằm bên cửa sổ.

Gỗ đã sẫm màu.

Những vết xước vẫn còn.

Nhưng mỗi khi có một người trong gia đình ngồi xuống đó, họ đều nhớ đến những người đã từng ngồi trước mình.

Có những món đồ càng cũ càng quý, bởi trên từng vết xước của nó là một phần câu chuyện của gia đình.

Và có những người dù đã đi xa rất lâu, vẫn có thể trở về mỗi chiều — qua ánh nắng bên cửa sổ, qua tiếng cười của con trẻ và qua chiếc ghế gỗ lặng lẽ đứng chờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn