Cựu chiến binh

CHIẾC GHẾ CÓ MỘT CHỖ TRỐNG

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC GHẾ CÓ MỘT CHỖ TRỐNG

Ở một quán trà nhỏ bên đường, có một chiếc bàn luôn đặt bốn chiếc ghế.

Ba chiếc dành cho khách.

Chiếc thứ tư không bao giờ có người ngồi.

Chủ quán tên Hạ.

Ai hỏi, bà cũng chỉ nói:

“Chỗ đó có người đặt rồi.”


Một ngày, một cậu bé tò mò hỏi:

“Bà ơi, người đó là ai?”

Bà Hạ đang rót trà, bỗng khựng lại.

“Bạn cũ của bà.”

“Ông ấy đâu?”

“Đi xa.”

“Bao giờ về?”

Bà cười.

“Không biết.”


Nhiều năm trước, bốn người bạn cùng mở quán.

Họ hứa rằng dù sau này có đi đâu, mỗi năm sẽ gặp lại vào ngày đầu tiên của mùa đông.

Ba người giữ lời.

Người thứ tư thì không.

Anh đã mất trước mùa đông đầu tiên.


Ba người còn lại vẫn gặp nhau.

Họ ngồi quanh chiếc bàn.

Ba người uống trà.

Một chiếc ghế để trống.

Không ai nói về người đã mất.

Nhưng mỗi năm, họ vẫn đặt thêm một chén trà.


Rồi từng người một già đi.

Người thứ nhất mất.

Người thứ hai chuyển đến nơi khác.

Cuối cùng chỉ còn bà Hạ.

Nhưng chiếc ghế vẫn được giữ.


Một buổi sáng, cậu bé năm nào nay đã trưởng thành trở về quán.

Quán đã cũ.

Bà Hạ cũng đã yếu.

Anh hỏi:

“Bà vẫn giữ chiếc ghế ấy sao?”

“Ừ.”

“Bà còn chờ bạn à?”

Bà lắc đầu.

“Không.”

“Vậy tại sao?”

Bà nhìn chiếc ghế trống.

“Để nhớ rằng ngày trước mình từng có một chiếc bàn đủ bốn người.”


Chiều hôm đó, bà Hạ qua đời.

Quán được giao lại cho cậu bé năm nào.

Ngày đầu tiên mở cửa, anh nhìn bốn chiếc ghế.

Anh định cất chiếc ghế trống đi.

Nhưng rồi thôi.

Anh đặt lên bàn bốn chén trà.


Một vị khách bước vào.

Ông nhìn chiếc ghế trống.

“Có ai ngồi đây không?”

Anh chủ quán mỉm cười:

“Không.”

“Vậy sao vẫn để?”

Anh rót trà.

“Vì có những chỗ trống không cần được lấp.”

Vị khách gật đầu.

Rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.


Từ hôm đó, quán vẫn có bốn chiếc ghế.

Không phải để chờ một người trở về.

Mà để nhắc những người đang ngồi rằng:

Có những cuộc gặp gỡ tuy đã kết thúc, nhưng tình bạn thì không nhất thiết phải kết thúc cùng họ.

Và đôi khi,

một chiếc ghế trống

lại là chỗ ngồi đầy ắp ký ức nhất trong cả căn phòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn