Chiếc ghế đá
Đầu sân nhà văn hóa có chiếc ghế đá.
Không ai nhớ ai đã đặt.
Chiều nào cũng có người ngồi nghỉ.
Các cụ già trò chuyện.
Trẻ nhỏ đọc sách.
Thanh niên bàn việc tình nguyện.
Một hôm có người hỏi:
– Ghế này của ai?
Già làng đáp:
– Của người biết nghĩ cho người khác.
Không ai biết tên người làm.
Nhưng ai cũng biết ơn.
Thông điệp: Có những điều tốt đẹp không cần ghi tên mới trở nên ý nghĩa.



