Cựu chiến binh

CHIẾC GHẾ ĐÁ BÊN BỜ SUỐI

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC GHẾ ĐÁ BÊN BỜ SUỐI

Ở một ngôi làng nhỏ có một chiếc ghế đá nằm bên bờ suối.

Không ai biết ai đã đặt nó ở đó.

Chỉ biết ngày trước, một ông lão thường ngồi trên ghế mỗi buổi chiều.

Ông luôn mang theo hai chiếc cốc.

Một chiếc cho mình.

Một chiếc để bên cạnh.


Một đứa trẻ hỏi:

“Ông chờ ai vậy?”

Ông cười:

“Chờ bạn.”

“Bạn ông đâu?”

“Đi xa rồi.”

“Bao giờ về?”

Ông nhìn dòng suối.

“Không biết.”


Nhiều năm sau, ông lão mất.

Người ta dọn căn nhà và tìm thấy một mảnh giấy:

“Nếu tôi không còn ngồi ở đó nữa, hãy để chiếc ghế lại.”

Không ai hiểu vì sao.

Nhưng họ làm theo.


Thời gian trôi qua.

Chiếc ghế trở thành nơi nghỉ chân của người đi đường.

Người bán hàng ngồi đó.

Trẻ con ngồi đó.

Những người già cũng ngồi đó kể chuyện.

Không ai còn nhớ người đầu tiên đã đặt nó.


Một buổi chiều, một người đàn ông lớn tuổi trở về làng.

Ông đứng trước chiếc ghế rất lâu.

Một bà cụ nhận ra ông.

“Ông là người bạn ngày trước của bác ấy?”

Ông gật đầu.

“Tôi đi xa quá lâu.”

Bà hỏi:

“Ông ấy vẫn chờ ông.”

Người đàn ông nhìn chiếc ghế.

“Ừ.”

Ông ngồi xuống.

Rồi đặt một chiếc cốc bên cạnh.


Hai người không còn gặp được nhau.

Nhưng chiều hôm ấy, bên bờ suối vẫn có hai chiếc cốc.

Một chiếc có người uống.

Một chiếc để trống.

Dòng nước chảy qua những viên đá.

Người đàn ông khẽ nói:

“Xin lỗi.”

Gió thổi qua.

Không có tiếng trả lời.

Nhưng ông vẫn ngồi đến khi trời tối.


Từ đó, mỗi lần đi qua chiếc ghế, người làng đều để lại một thứ nhỏ bé: một bông hoa, một quả chín, đôi khi chỉ là một chiếc lá.

Không ai giải thích.

Họ chỉ biết:

Có những chỗ ngồi được tạo ra không phải để giữ một người ở lại, mà để nhắc rằng có những người dù đã đi xa vẫn luôn có một chỗ trong ký ức của chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn