Bài viết

Chiếc Ghế Đá Dưới Gốc Cây Đa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Ghế Đá Dưới Gốc Cây Đa

Năm 1972, ở đầu làng có một gốc đa lớn, rễ buông xuống như những sợi dây già cỗi ôm lấy đất. Dưới gốc đa ấy có một chiếc ghế đá cũ, mặt ghế đã mòn, lạnh và trầm mặc qua nhiều năm nắng mưa.

Người trong làng ít khi để ý đến nó.

Nhưng ông Sáu thì ngày nào cũng ngồi.

Sáng sớm, ông ra ngồi. Chiều xuống, ông lại ngồi. Có hôm chỉ ngồi nhìn con đường đất trước mặt, không nói gì.

“Ông ngồi đó làm gì hoài vậy?” hàng xóm hỏi.

Ông trả lời:
“Ngồi cho quen gió.”

Không ai hiểu.

Nhưng cũng quen dần với hình ảnh ấy.

Năm 1973, gốc đa già hơn, bóng râm rộng hơn, nhưng chiếc ghế đá vẫn y nguyên. Người ta đi qua nhiều hơn, nhưng ít người dừng lại.

Có một lần, một người lính trẻ ghé qua làng.

Anh đứng dưới gốc đa rất lâu.

“Ghế này ai ngồi vậy bác?” anh hỏi.

Ông Sáu đáp:
“Tôi.”

Người lính ngồi xuống cạnh ông.

Im lặng.

Rồi hỏi:
“Bác ngồi vậy có chán không?”

Ông Sáu nhìn con đường:
“Không. Vì còn nghe được tiếng người đi qua.”

Người lính không nói thêm.

Chỉ ngồi cùng.

Năm 1974, có người đề nghị dời chiếc ghế đi nơi khác để làm đường rộng hơn.

Ông Sáu lắc đầu:
“Ghế không cản đường.”

Người ta không dời nữa.

Chiếc ghế vẫn ở đó.

Một buổi chiều, người lính năm trước quay lại.

Anh đứng dưới gốc đa, nhìn ông Sáu.

“Bác vẫn ngồi à?” anh hỏi.

Ông gật đầu.

Anh cười nhẹ:
“Giờ không còn chiến tranh nữa rồi.”

Ông Sáu đáp:
“Ừ. Nhưng ghế vẫn cần người ngồi.”

Anh ngồi xuống.

Lần này lâu hơn.

Không còn vội vã như trước.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng yên bình hơn, đường rộng hơn, người đi lại nhiều hơn.

Gốc đa vẫn đứng đó.

Chiếc ghế đá vẫn dưới gốc cây.

Ông Sáu vẫn ngồi.

Một buổi sáng, có người hỏi:
“Ông ngồi đây chi vậy?”

Ông nhìn con đường đông người qua lại.

Rồi nói:
“Để biết làng này vẫn còn người đi về.”

Người kia cười:
“Giờ ai cũng đi rồi còn gì.”

Ông Sáu lắc đầu nhẹ:

“Đi là một chuyện.”

Ông nhìn bóng cây đa:

“Còn có người ngồi chờ… là chuyện khác.”

Gió thổi qua gốc cây già.

Chiếc ghế đá vẫn lạnh, nhưng không còn trống.

Vì nó không chỉ là chỗ ngồi.

Mà là nơi giữ lại một điều rất đơn giản:

sự hiện diện của những người vẫn còn ở đó, dù thế giới có đổi thay bao nhiêu đi nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn