Bài viết

Chiếc Ghế Đá Không Còn Phải Ngồi Một Mình Lâu Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Ghế Đá Không Còn Phải Ngồi Một Mình Lâu Như Trước

Năm 1969, ở sân đình làng có một chiếc ghế đá đặt dưới gốc bàng già. Chiếc ghế không mới, bề mặt đã mòn nhẵn vì bao người từng ngồi, từng tựa lưng, từng nhìn ra khoảng sân rộng mỗi buổi chiều.

Đó là nơi người ta hay dừng lại.

Không phải vì mệt.

Mà vì muốn ngồi yên một lát.

Ông Bảy Sâm là người hay ngồi ở chiếc ghế ấy nhất.

Ông không mang theo gì.

Chỉ ngồi.

Người ta hỏi:
“Ông ngồi hoài vậy làm gì?”

Ông đáp:
“Để nghe làng thở.”

Năm 1970, chiến tranh khiến sân đình vắng hơn. Những buổi chiều không còn nhiều người tụ lại như trước. Ghế đá vẫn nằm đó, nhưng ít khi có đủ người ngồi chung.

Ông Bảy vẫn ngồi.

Một mình.

Năm 1971, có một buổi chiều gió mạnh, lá bàng rơi đầy quanh ghế. Ông ngồi rất lâu, không nói gì, chỉ nhìn lá rơi.

Con trai ông hỏi:

“Ngồi một mình vậy có buồn không ba?”

Ông đáp:

“Không buồn. Chỉ yên.”

Năm 1972, có những ngày ông không gặp ai ở sân đình. Ghế đá lạnh hơn, nhưng ông vẫn ngồi.

Như một thói quen không bỏ được.

Năm 1973, có người nói:

“Giờ ai cũng bận, ai còn ngồi ghế đá nữa.”

Ông gật đầu:

“Bận thì đứng. Nhưng ngồi lại một chút thì vẫn còn nhớ mình đang sống.”

Năm 1974, sân đình được sửa sang lại, sạch hơn, sáng hơn. Ghế đá được lau chùi, không còn rêu bám nhiều như trước.

Nhưng ông Bảy vẫn ngồi đúng chỗ cũ.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Sân đình bắt đầu đông trở lại. Người ta tụ tập nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn, không còn cảnh vắng lặng như trước.

Một buổi chiều, con trai ông trở về.

Anh thấy ông ngồi trên ghế đá, xung quanh có vài người khác.

“Giờ đông rồi, còn cần ngồi một mình nữa không ba?”

Ông Bảy nhìn quanh sân đình:

“Ít khi còn một mình nữa.”

“Vậy giữ chỗ này làm gì?”

Ông nói:

“Để nhớ là đã từng có những năm… một chiếc ghế đá có thể là nơi duy nhất để người ta ngồi lại với chính mình, nghe gió, nghe lá rơi, và biết rằng dù xung quanh có ít người, mình vẫn không bị lạc trong sự yên lặng đó.”

Anh im lặng.

Gió thổi qua gốc bàng.

Chiếc ghế đá vẫn ở đó, không đổi vị trí, nhưng không còn cô đơn như trước.

Vì có những chiếc ghế không chỉ để ngồi,

mà để giữ lại những khoảng lặng của con người trong những năm tháng họ phải học cách sống với sự im lặng, và rồi từ đó biết trân trọng cả những lúc có người ngồi bên cạnh mình, dù chỉ là một buổi chiều rất bình thường.c

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn