Khác

Chiếc ghế để dành cho dân – thông điệp lặng lẽ của người đứng đầu Mặt trận

Năm 2002, trong một hội nghị quan trọng của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, giữa hàng ghế chủ tọa có một chiếc ghế trống phủ khăn trắng. Không ai hiểu vì sao cho đến khi người chủ trì giải thích: đó là “chiếc ghế để dành cho nhân dân”. Hành động tưởng chừng nhỏ ấy lại khiến cả hội trường lặng đi, bởi nó chứa đựng một triết lý sâu sắc: cán bộ Mặt trận không chỉ đại diện cho tổ chức, mà phải mang theo tiếng nói của người dân trong mọi cuộc họp, mọi quyết định. Câu chuyện ấy đã trở thành biểu tượng về t

Vĩnh Long04/12/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương (Xã đoàn Thạnh Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 2002, hội trường lớn của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tấp nập người dự. Đây là hội nghị tổng kết công tác giám sát và phản biện xã hội toàn quốc – sự kiện quy tụ nhiều cán bộ cấp cao, trí thức và đại diện các tổ chức thành viên. Mọi thứ đều được chuẩn bị cẩn thận, chỉ có một điều khiến mọi người tò mò: giữa hàng ghế chủ tọa, có một chiếc ghế trống được phủ tấm khăn trắng.Khi hội nghị bắt đầu, người chủ trì bước lên bục phát biểu, ánh mắt hiền hòa mà sâu lắng. Trước sự ngạc nhiên của tất cả, ông chỉ tay về chiếc ghế trống và nói chậm rãi:
“Chiếc ghế này không để quên. Nó dành cho nhân dân — những người chúng ta phục vụ. Dù họ không ngồi ở đây, nhưng tiếng nói của họ phải luôn hiện diện trong mọi cuộc họp của Mặt trận.”Cả hội trường im phăng phắc. Một số đại biểu rưng rưng nước mắt. Họ hiểu rằng, trong khoảnh khắc ấy, thông điệp về tinh thần “lấy dân làm gốc” đã được truyền đi mạnh mẽ hơn bất kỳ bài diễn văn nào.Từ sau buổi hôm đó, vị Chủ tịch yêu cầu mỗi phong trào, mỗi cuộc vận động của Mặt trận đều phải xuất phát từ thực tiễn đời sống. Trước khi ký một văn bản, ông thường hỏi: “Dân có đồng tình không? Có lợi cho dân không?”. Khi triển khai chương trình “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư”, ông không ngồi phòng lạnh đọc báo cáo, mà trực tiếp xuống làng, trò chuyện với bà con, nghe họ nói về chuyện làm ăn, cưới xin, hiếu hỉ. Có lần, trong một buổi họp ở vùng chiêm trũng Nam Định, ông mỉm cười bảo cán bộ:
“Ngồi ghế cao mà không biết dân đang nghĩ gì thì cũng như ngồi vào chiếc ghế trống kia thôi.”Sự chân thành và giản dị ấy lan tỏa trong cả hệ thống Mặt trận. Các cuộc vận động “Ngày vì người nghèo”, “Đền ơn đáp nghĩa”, “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa” đều xuất phát từ tinh thần gần dân, hiểu dân mà ông truyền lại. Ông thường nói: “Mặt trận không có quyền ra lệnh, chỉ có thể thuyết phục bằng uy tín và lòng tin. Muốn dân tin, trước hết phải biết lắng nghe.”Chiếc ghế trống năm nào nay đã trở thành biểu tượng của một thời lãnh đạo mẫu mực — nơi người cán bộ không để quyền lực ngăn cách với nhân dân. Nó nhắc rằng, dù ở bất kỳ cương vị nào, người làm cách mạng phải luôn giữ một chỗ trong lòng mình cho tiếng nói của dân, vì đó chính là nền tảng của mọi thành công.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn