Chiếc ghế dưới hiên nhà
Trước hiên Nhà văn hóa xã có một chiếc ghế gỗ cũ.
Không ai biết nó có từ bao giờ.
Chiều nào, bác Năm cũng ngồi đó nhìn lũ trẻ đá bóng.
Ít nói.
Chỉ mỉm cười.
Nhiều người nghĩ bác khó tính.
Một hôm, Huy – đoàn viên mới nhận công tác – mang ấm trà ra mời bác.
Hai người ngồi rất lâu.
Hầu hết thời gian, chỉ có Huy hỏi.
Bác trả lời ngắn gọn.
Đến chiều thứ ba, bác bất ngờ kể về quãng thời gian từng tham gia thanh niên xung phong.
Về những người bạn đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu.
Về những năm tháng trở về với đôi chân không còn lành lặn.
Huy lặng im nghe.
Không cắt lời.
Không hỏi thêm.
Chiều hôm sau nữa, bác mang đến một chiếc ba lô cũ.
Trong đó là những bức thư, tấm ảnh và cuốn sổ tay đã úa màu.
– Tôi giữ mấy chục năm rồi.
Giờ giao cho Chi đoàn lưu lại.
Nếu hôm ấy cậu không chịu ngồi nghe, chắc tôi lại cất chúng vào tủ.
Ít lâu sau, những tư liệu ấy được trưng bày trong phòng truyền thống của xã.
Nhiều đoàn viên trẻ xúc động khi đọc từng dòng nhật ký.
Chiếc ghế dưới hiên vẫn nằm đó.
Cũ kỹ.
Lặng lẽ.
Nhưng từ ngày ấy, nó không còn chỉ là nơi để nghỉ chân.
Mà trở thành nơi người trẻ học cách lắng nghe những câu chuyện mà thời gian suýt nữa đã mang đi mất.



