Bài viết

Chiếc Ghế Gỗ Dưới Gốc Đa Cuối Làng (1)

Tựa đề: Chiếc Ghế Gỗ Dưới Gốc Đa Cuối Làng Năm 1969, dưới gốc đa già ở cuối làng có một chiếc ghế gỗ đơn sơ. Ghế không sơn, không chạm trổ, chỉ là vài tấm ván ghép lại, nhưng đã nằm đó rất lâu, đến mức rễ cây và chân ghế như hòa vào nhau. Người trong làng thường dừng lại ở đó: nghỉ chân, nói chuyện, hoặc chỉ ngồi im nhìn ra con đường đất. Ông Lý là người hay ngồi nhất. Ông không nói nhiều, chỉ ngồi nhìn làng từ chỗ gốc đa ấy. Có người hỏi: “Ông ngồi đó làm gì hoài vậy?” Ông đáp: “Để coi là

Tây Ninh28/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Ghế Gỗ Dưới Gốc Đa Cuối Làng

Năm 1969, dưới gốc đa già ở cuối làng có một chiếc ghế gỗ đơn sơ. Ghế không sơn, không chạm trổ, chỉ là vài tấm ván ghép lại, nhưng đã nằm đó rất lâu, đến mức rễ cây và chân ghế như hòa vào nhau.

Người trong làng thường dừng lại ở đó: nghỉ chân, nói chuyện, hoặc chỉ ngồi im nhìn ra con đường đất.

Ông Lý là người hay ngồi nhất.

Ông không nói nhiều, chỉ ngồi nhìn làng từ chỗ gốc đa ấy.

Có người hỏi:
“Ông ngồi đó làm gì hoài vậy?”

Ông đáp:
“Để coi làng còn nguyên không.”

Năm 1970, chiến tranh khiến những cuộc đi lại trở nên bất thường hơn. Có người đi rồi không quay lại, có người chỉ còn tin nhắn gửi vội.

Chiếc ghế gỗ dưới gốc đa vẫn ở đó, nhưng vắng người hơn.

Ông Lý vẫn ngồi.

Năm 1971, một trận gió lớn làm một nhánh đa gãy xuống, suýt đè lên ghế. Người ta tưởng ghế sẽ hỏng.

Nhưng ông Lý đã kê lại, buộc nhánh cây ra xa.

Ông nói:

“Cây còn sống thì ghế còn chỗ để ngồi.”

Năm 1972, có những buổi chiều gốc đa trở nên im lặng lạ thường. Không còn tiếng trẻ con, không còn người qua lại.

Chỉ còn chiếc ghế và ông Lý.

Một người lính trẻ đi ngang, dừng lại hỏi:

“Ngồi đây có gì vui không ông?”

Ông lắc đầu:

“Không vui. Nhưng yên.”

Năm 1973, ghế bắt đầu mục nhẹ. Một góc ván bị nứt.

Người ta nói nên thay ghế mới.

Ông Lý không đồng ý.

Ông nói:

“Ghế mới thì ai cũng ngồi được. Nhưng ghế cũ thì nhớ người đã từng ngồi.”

Năm 1974, ông tự sửa lại ghế, đóng thêm đinh, thay vài tấm ván.

Không làm cho nó mới hơn.

Chỉ làm cho nó còn dùng được.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng trở lại đông đúc hơn. Người ta đi qua gốc đa nhiều hơn trước.

Một buổi chiều, con trai ông Lý trở về.

Anh đứng dưới gốc đa.

“Giờ còn giữ cái ghế này làm gì nữa ba?” anh hỏi.

Ông Lý ngồi xuống, chậm rãi.

Ông đáp:

“Để biết là mình đã từng có chỗ để dừng lại… trong những năm mà đi tiếp không phải lúc nào cũng dễ.”

Anh nhìn chiếc ghế cũ.

Vết nứt vẫn còn.

Nhưng nó vẫn đứng đó, dưới bóng cây già, không bị thay đi.

Gió thổi qua tán lá.

Ánh nắng rơi xuống ghế thành từng mảng nhỏ.

Vì có những chiếc ghế không chỉ để ngồi,

mà để giữ lại những khoảnh khắc con người đã từng dừng chân, nhìn quanh, và tin rằng dù mọi thứ có đổi thay, vẫn luôn có một nơi trong đời để họ quay về và ngồi xuống một lần nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Ghế Gỗ Dưới Gốc Đa Cuối Làng (1) | Câu chuyện thời hoa lửa