CHIẾC GHẾ GỖ GẤP CỦA BÁC SĨ PHÒNG MỔ LƯU ĐỘNG
CHIẾC GHẾ GỖ GẤP CỦA BÁC SĨ PHÒNG MỔ LƯU ĐỘNG
Bác sĩ phẫu thuật tên Tâm là người đứng đầu một đội y tế lưu động chuyên trách cứu chữa thương binh ngay tại tuyến đầu chiến dịch. Tài sản cá nhân duy nhất anh mang theo suốt chặng đường hành quân vạn dặm là chiếc ghế gỗ gấp nhỏ sờn bạc màu sơn cũ. Chiếc ghế là kỷ vật của người vợ giáo viên tặng anh trước ngày anh khoác áo lính lên đường ra mặt trận rực lửa anh hùng. Vào chiến trường, chiếc ghế trở thành chỗ dựa duy nhất để anh chợp mắt vài phút hiếm hoi sau những ca mổ kéo dài hàng chục tiếng. Dưới ánh đèn măng xông tù mù của căn hầm dã chiến sặc mùi thuốc sát trùng và máu, anh đã giành giật hàng trăm sinh mạng từ tay tử thần. Mỗi khi đôi chân kiệt sức vì đứng quá lâu, anh lại ngồi xuống chiếc ghế gấp, nhắm mắt nghĩ về mái nhà xưa yêu dấu nơi quê nhà. Thanh âm tích tắc của thời gian hòa cùng tiếng bom nổ oanh tạc bên ngoài hầm không làm lay chuyển được bàn tay vàng cứu người của anh. Chiếc ghế gỗ nhỏ bé bỗng chốc trở thành biểu tượng của sự bền bỉ, lòng nhân văn cao cả và y đức bao la của người thầy thuốc áo lính. Bác sĩ Tâm đã mang theo nó đi qua khắp các chiến trường khốc liệt, giữ vẹn nguyên lời thề cứu chữa đồng đội đến hơi thở cuối cùng. Chiếc ghế thời hoa lửa ấy mãi là một nốt nhạc dịu dàng, ấm áp.



