Chiếc ghế không ai ngồi
uổi họp mặt năm nào cũng vậy, họ vẫn ngồi đúng vị trí cũ.
Chỉ có một chiếc ghế, luôn để trống.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết đó là chỗ của anh – người đã nằm lại nơi chiến trường.
Có lần, một người trẻ không hiểu, vô tình kéo ghế định ngồi xuống. Ông Tám nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu: “Chỗ đó… có người rồi.”
Cả bàn im lặng.
Không có di ảnh, không có lời nhắc chính thức. Nhưng chiếc ghế ấy là ký ức sống.
Họ già đi, tóc bạc dần.
Nhưng chiếc ghế vẫn ở đó.
Và người đã khuất… chưa bao giờ rời đi.



