Bài viết

Chiếc ghế trống (2)

Lào Cai03/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều thứ Bảy, Nhà văn hóa xã rộn ràng chuẩn bị cho buổi sinh hoạt chuyên đề.

Những hàng ghế được xếp ngay ngắn.

Chi đoàn còn cẩn thận đặt thêm một chiếc ghế ở cuối hội trường.

Không ai ngồi vào đó.

Một đoàn viên mới tò mò hỏi:

– Sao lại để thừa một ghế?

Bí thư Chi đoàn chỉ mỉm cười:

– Cứ chờ đến lúc bắt đầu.

Đúng giờ sinh hoạt, cánh cửa mở ra.

Một cụ ông tóc bạc chống gậy bước vào.

Đó là bác Tấn – nguyên Bí thư Đoàn xã hơn bốn mươi năm trước.

Bác ít khi tham dự các hoạt động vì sức khỏe yếu.

Hôm nay, nghe tin Chi đoàn tổ chức tọa đàm về truyền thống địa phương, bác xin con cháu đưa đến.

Mọi người đồng loạt đứng dậy chào.

Bác ngạc nhiên khi thấy chiếc ghế cuối hội trường vẫn còn trống.

Minh bước đến, nhẹ nhàng đỡ bác ngồi xuống.

– Chiếc ghế này tụi cháu dành cho bác.

Bác xúc động:

– Sao các cháu biết tôi sẽ đến?

Minh cười:

– Thật ra chúng cháu không biết.

Nhưng chúng cháu luôn muốn dành một chỗ cho những người đã góp phần xây dựng Chi đoàn hôm nay.

Suốt buổi trò chuyện, bác Tấn kể về những ngày đạp xe hàng chục cây số để vận động thanh niên, về những buổi sinh hoạt dưới ánh đèn dầu, về những cuốn sổ ghi tay đã ngả màu theo năm tháng.

Các đoàn viên trẻ lắng nghe chăm chú.

Những câu chuyện ấy không có trên mạng Internet.

Cũng không có trong sách giáo khoa.

Chúng chỉ còn được lưu giữ trong ký ức của những người đi trước.

Cuối buổi, bác Tấn chậm rãi đứng dậy.

Bác vuốt nhẹ thành ghế rồi nói:

– Cảm ơn các cháu.

Không phải vì chiếc ghế.

Mà vì các cháu còn nhớ đến những người đã từng ngồi trên đó.

Từ hôm ấy, mỗi kỳ sinh hoạt, chiếc ghế cuối hội trường vẫn được giữ nguyên.

Không phải lúc nào cũng có người ngồi.

Nhưng nó luôn nhắc mọi người rằng, mỗi bước tiến hôm nay đều được dựng xây từ công sức của biết bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn