CHIẾC GHẾ TRỐNG
au chiến tranh, một lớp học ở Ninh Bình tổ chức họp lớp.
Bạn bè tụ họp đông đủ, chỉ thiếu một người.
Trên bàn, họ đặt một chiếc ghế trống.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết – người ấy đã không trở về.
Buổi gặp mặt vẫn diễn ra, vẫn cười nói.
Chỉ là… thỉnh thoảng, có người nhìn về chiếc ghế trống ấy rất lâu.
Thông điệp:
Có những khoảng trống không gì có thể lấp đầy, dù thời gian đã trôi qua.



