Chiếc ghế trống
Chi đoàn thôn Bình An chuẩn bị tổ chức buổi sinh hoạt chuyên đề "Ước mơ của tuổi trẻ". Từ rất sớm, các đoàn viên đã có mặt để sắp xếp bàn ghế.
Trong hội trường có đúng ba mươi chiếc ghế, nhưng Bí thư Chi đoàn bảo mọi người chỉ xếp hai mươi chín chiếc, còn một chiếc đặt riêng ở góc phòng.
Nhiều người thắc mắc nhưng anh chỉ mỉm cười:
"Đến cuối buổi mọi người sẽ hiểu."
Buổi sinh hoạt diễn ra sôi nổi. Các đoàn viên lần lượt chia sẻ ước mơ của mình: người muốn trở thành giáo viên, người mong mở một xưởng cơ khí, người ấp ủ khởi nghiệp bằng nông nghiệp sạch.
Cuối chương trình, Bí thư chỉ vào chiếc ghế còn trống.
"Chiếc ghế này dành cho những bạn trẻ chưa có mặt ở đây."
Cả hội trường im lặng.
Anh nói tiếp:
"Ở ngoài kia vẫn còn nhiều thanh niên chưa tham gia sinh hoạt Đoàn. Có người bận mưu sinh, có người ngại tiếp xúc, có người nghĩ rằng mình không cần tổ chức. Nếu chúng ta chỉ chăm lo cho những người đang ngồi trong căn phòng này thì chiếc ghế ấy sẽ mãi trống."
Sau buổi sinh hoạt, các đoàn viên chia nhau đến từng ấp, từng tổ dân cư để gặp gỡ những thanh niên chưa tham gia tổ chức.
Ba tháng sau, trong buổi sinh hoạt tiếp theo, chiếc ghế ấy đã có người ngồi.
Đó là một chàng trai từng rất khép kín. Hôm ấy, cậu mạnh dạn đứng lên đăng ký tham gia đội hình tình nguyện của xã.
Bí thư nhìn chiếc ghế, mỉm cười:
"Hóa ra, điều khó nhất không phải là kê thêm một chiếc ghế, mà là mở thêm một cánh cửa trong trái tim người khác."


