CHIẾC GHẾ TRỐNG BÊN CỬA SỔ
CHIẾC GHẾ TRỐNG BÊN CỬA SỔ
Năm 1968, trong một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, bà Lành luôn để trống một chiếc ghế cạnh cửa sổ.
Đó là chỗ của con trai bà.
Anh tên Hải.
Ngày nhập ngũ, anh nói:
“Sau này về, con vẫn ngồi chỗ này nhé.”
Bà cười:
“Ghế có chạy đi đâu đâu mà sợ.”
Từ ngày Hải đi, chiếc ghế không ai ngồi.
Mỗi buổi chiều, bà vẫn đặt lên đó một chiếc khăn sạch.
Có người hàng xóm hỏi:
“Bà để dành cho ai?”
“Con tôi.”
“Bao giờ nó về?”
Bà nhìn ra con đường trước nhà.
“Không biết.”
Hải gửi thư đều.
Lá thư nào cũng kể chuyện rất nhỏ.
“Hôm nay trời mưa.”
“Anh em trong đơn vị khỏe.”
“Con nhớ bữa canh rau mẹ nấu.”
Lá thư cuối cùng chỉ có:
“Mẹ đừng khóa cửa sớm. Biết đâu con về muộn.”
Bà Lành giữ lá thư ấy trong túi áo.
Từ đó, tối nào bà cũng để cửa hé.
Một buổi sáng, người đưa thư đến.
Không có thư.
Ông chỉ đứng ngoài sân rất lâu.
Bà Lành nhìn ông.
“Có chuyện gì?”
Ông cúi đầu.
Bà hiểu.
Nhưng bà vẫn hỏi:
“Bao giờ nó về?”
Người đưa thư không trả lời.
Chiếc ghế vẫn để trống.
Năm này qua năm khác.
Sau chiến tranh, ngôi nhà được sửa lại.
Con cháu khuyên bà bỏ chiếc ghế cũ.
“Ghế hỏng rồi mẹ.”
Bà lắc đầu.
“Đừng.”
“Để làm gì?”
“Có người ngồi.”
“Nhưng anh Hải…”
Bà cắt lời:
“Biết đâu.”
Bà sống đến tuổi rất cao.
Một ngày nọ, bà yếu đến mức không thể tự đi lại.
Người cháu dìu bà ra chiếc ghế.
Bà ngồi xuống.
Nhìn qua cửa sổ.
Con đường năm xưa giờ đã thành đường nhựa.
Những đứa trẻ chạy xe đạp qua.
Bà hỏi:
“Đẹp không?”
Người cháu đáp:
“Đẹp.”
Bà mỉm cười.
“Anh Hải thích đường này lắm.”
Đêm ấy, bà mất.
Chiếc ghế vẫn ở bên cửa sổ.
Sau lễ tang, người cháu định đem chiếc ghế đi.
Nhưng khi nhấc lên, anh thấy dưới chân ghế có một mảnh giấy cũ.
Nét chữ của bà:
“Đừng bỏ chiếc ghế này.”
“Có những chỗ trống không phải để chờ ai trở lại.”
“Mà để nhớ rằng họ từng ở đây.”
Người cháu giữ lại chiếc ghế.
Nhiều năm sau, anh sửa lại nó.
Sơn mới.
Đóng lại chân ghế.
Nhưng không thay đổi vị trí.
Một ngày, con gái anh hỏi:
“Bố giữ chiếc ghế này làm gì?”
Anh đáp:
“Vì bà nội con từng chờ một người.”
“Người ấy có về không?”
“Không.”
“Thế sao bà vẫn chờ?”
Anh nhìn chiếc ghế.
“Có lẽ vì chờ đợi là cách bà yêu thương người ấy.”
Cô bé ngồi xuống chiếc ghế.
Lần đầu tiên sau hàng chục năm, nó không còn trống.
Ánh nắng buổi chiều rơi qua cửa sổ.
Ngoài kia, trẻ con đang chơi.
Trong nhà, chiếc ghế cũ vẫn ở nguyên chỗ.
Không còn ai chờ một người lính trở về.
Nhưng mỗi khi có ai ngồi xuống đó,
người ta vẫn nhớ đến một chàng trai đã từng nói:
“Sau này về, con vẫn ngồi chỗ này nhé.”
Và đôi khi,
một lời hẹn không thành
vẫn đủ sức giữ lại một chỗ ngồi
suốt cả một đời.


