Khác

🌾 CHIẾC GHẾ TRỐNG BÊN MÂM CƠM

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

🌾 CHIẾC GHẾ TRỐNG BÊN MÂM CƠM

Ngày người chồng lên đường, người vợ trẻ chỉ mới ngoài hai mươi. Trước lúc đi, anh đứng bên hiên nhà, nhìn đứa con trai mới vài tháng tuổi rồi cúi xuống hôn lên trán con. Anh quay sang vợ, nói rất khẽ: “Em chăm con giúp anh. Hết chiến tranh, anh sẽ về.” Người vợ cố mỉm cười, gật đầu, nhưng khi bóng anh khuất sau con đường làng, cô mới quay mặt đi lau nước mắt.

Những tháng ngày sau đó, mỗi khi nhận được thư, cô đều đọc đi đọc lại. Anh kể rằng nơi chiến trường rất gian khổ, nhưng anh vẫn khỏe và luôn nhớ về căn nhà nhỏ. Có lần anh viết: “Em nhớ để dành cho anh một bữa cơm nhé. Anh về sẽ ăn thật nhiều.” Từ đó, mỗi bữa cơm, cô luôn đặt thêm một đôi đũa và một chiếc bát bên cạnh. Chiếc ghế của anh vẫn được giữ nguyên, dù mùa này qua mùa khác.

Đứa con lớn dần lên mà chưa một lần được cha bế trên tay. Mỗi khi nó hỏi: “Bao giờ cha về?”, người mẹ chỉ mỉm cười: “Khi đất nước hết chiến tranh, cha sẽ về.”

Rồi một ngày, một người đồng đội tìm đến. Anh mang theo chiếc ba lô cũ và một lá thư chưa kịp gửi. Người vợ nhìn chiếc ba lô, đôi tay run lên. Cô hiểu rằng lời hứa năm nào sẽ không bao giờ được thực hiện.

Đêm ấy, cô vẫn dọn cơm như mọi ngày. Vẫn ba món ăn quen thuộc, vẫn chiếc bát, đôi đũa và chiếc ghế trống bên cạnh. Cô đặt lá thư của chồng lên bàn rồi ngồi rất lâu.

Trong thư chỉ có vài dòng: “Nếu anh không về, em hãy nói với con rằng cha luôn yêu con. Và hãy dạy con lớn lên thành một người tốt.”

Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã trở thành một người lính. Trong ngày đầu khoác quân phục, anh đứng trước bàn thờ cha, đặt chiếc ba lô cũ bên cạnh di ảnh rồi nói: “Cha ơi, con đã lớn rồi. Con hiểu vì sao ngày ấy cha phải ra đi.”

Ngoài sân, người mẹ đứng nhìn con, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm tự hào. Bà biết người chồng của mình đã không trở về, nhưng tình yêu và trách nhiệm mà ông để lại vẫn đang được tiếp nối.

Chiếc ghế bên mâm cơm đã trống suốt bao năm, nhưng chưa bao giờ trống trong ký ức của một gia đình. Có những người lính đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng họ vẫn trở về trong những câu chuyện của con cháu, trong từng mùa hòa bình và trong lòng đất nước mà họ đã dành cả tuổi xuân để bảo vệ. 🇻🇳🌾

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn