Chiếc ghế trống cuối hội trường
Hội trường xã tối nào cũng sáng đèn.
Từ lớp học kỹ năng, câu lạc bộ văn nghệ đến những buổi sinh hoạt đoàn thể, hàng ghế đều kín người.
Chỉ có chiếc ghế cuối cùng ở góc phải là luôn để trống.
Không ai ngồi vào đó.
Người mới đến thường thắc mắc.
Người cũ chỉ mỉm cười.
Một hôm, Minh – đoàn viên mới chuyển về công tác – tò mò kéo chiếc ghế ấy lên ngồi.
Bác lao công nhẹ nhàng đến gần.
– Cháu đổi sang ghế khác được không?
– Có chuyện gì vậy bác?
Bác nhìn chiếc ghế một lúc rồi kể.
Nhiều năm trước, trong một đợt lũ lớn, anh Hoàng – Bí thư Chi đoàn của xã – đã hy sinh khi cùng mọi người sơ tán dân.
Sau tang lễ, các đoàn viên không dựng bia tưởng niệm trong hội trường.
Họ chỉ để lại đúng chiếc ghế anh vẫn ngồi mỗi buổi họp.
Không ghi tên.
Không đặt vòng hoa.
Chiếc ghế trống nhắc mọi người rằng luôn có một vị trí dành cho những người đã cống hiến.
Tối hôm ấy, buổi sinh hoạt bắt đầu.
Minh lặng lẽ đặt lên ghế một bông hoa dại vừa hái ngoài sân.
Không ai bảo ai.
Cuối buổi, mọi người đều cúi đầu một giây trước khi ra về.
Chiếc ghế vẫn trống.
Nhưng chưa bao giờ hội trường lại đầy đến thế.
Đầy những ký ức.
Đầy lòng biết ơn.
Và đầy những lời hứa sẽ tiếp tục con đường của người đi trước.


