CHIẾC GHẾ TRỐNG NGÀY HÒA BÌNH
Ngày hòa bình lập lại, ngôi trường làng mở cửa trở lại sau nhiều năm sơ tán. Sân trường rợp bóng cờ, tiếng trống vang lên rộn ràng. Trên bục gỗ cũ, cô giáo Hạnh đứng lặng, ánh mắt dừng lại rất lâu ở dãy bàn cuối lớp – nơi có một chiếc ghế trống.
Trước chiến tranh, đó là chỗ ngồi của Nam, cậu học trò gầy gò nhưng ham học. Ngày đất nước còn chìm trong bom đạn, lớp học thường phải chuyển vào hầm, bảng viết bằng than, vở học là giấy vụn. Nam luôn đến sớm, cẩn thận xếp lại bàn ghế, rồi ngồi học chăm chú dưới ánh đèn dầu leo lét.
Một ngày nọ, Nam xin phép nghỉ học. Cậu nói sẽ theo anh trai lên đường nhập ngũ. Hôm đó, Nam để lại trên bàn cô giáo một quyển vở bọc giấy báo. Trang cuối, cậu viết: “Hòa bình rồi, em sẽ về học tiếp.”
Chiến tranh kết thúc. Ngôi trường được dựng lại kiên cố hơn, lớp học đông đủ học trò. Nhưng chiếc ghế của Nam vẫn trống. Cô Hạnh nhiều lần định chuyển chỗ, rồi lại thôi. Cô sợ rằng, nếu chiếc ghế ấy bị lấp đầy, ký ức về cậu học trò năm nào cũng sẽ nhạt dần.
Một buổi sáng, khi tiếng trống khai giảng vang lên giữa trời thu trong trẻo, cô Hạnh đặt lên chiếc ghế trống ấy một bó hoa nhỏ. Cô nói với học trò:“Có những người không kịp lớn lên cùng hòa bình, nhưng các em đang ngồi đây là nhờ họ.”
Sau buổi lễ, cô lặng lẽ mang quyển vở cũ đến phòng truyền thống của trường. Trên trang giấy đã ố vàng, nét chữ của Nam vẫn còn nguyên. Cô hiểu rằng, hòa bình không chỉ là ngày súng ngừng nổ, mà còn là trách nhiệm của những người được sống tiếp.
Chiếc ghế trống vẫn ở đó, không dành cho một học sinh cụ thể, mà dành cho ký ức. Nó nhắc mỗi thế hệ học trò bước vào lớp rằng: đằng sau sự yên bình hôm nay là những khoảng trống không bao giờ được lấp đầy.



