Chiếc ghế trống nơi góc nhà
Chiếc ghế ấy vẫn được đặt ở vị trí quen thuộc, như chưa từng có ai rời đi.
Ngày trước, mỗi buổi tối, người ấy thường ngồi đó, lặng lẽ nghe câu chuyện của cả nhà. Không nói nhiều, nhưng sự hiện diện lại khiến không gian trở nên ấm áp.
Giờ đây, chiếc ghế vẫn còn, nhưng không còn người ngồi.
Không ai dọn đi. Không ai thay thế.
Anh hiểu rằng, có những khoảng trống không thể lấp đầy. Và chính việc giữ lại khoảng trống ấy là một cách để nhớ.



