Chiếc ghế trống trong ngày hội làng
Đinh Thị Vé, sinh năm 1928, dân tộc Ba Na, quê quán xã Tơ Tung, Gia Lai. Với những đóng góp trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, bà được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba theo Quyết định số 958 ngày 21/3/1987. Đây là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những cống hiến của bà trong sự nghiệp cách mạng
Chiếc ghế trống trong ngày hội làng
Mỗi khi buôn làng có ngày hội, nhà rông lại đông vui hơn thường lệ.
Tiếng cười vang lên từ sớm. Trẻ em chạy nhảy quanh sân. Người lớn gặp gỡ, chuyện trò. Những bộ trang phục truyền thống rực rỡ sắc màu làm cho không gian thêm ấm áp.
Giữa niềm vui ấy, đôi khi tôi lại nghĩ đến những chiếc ghế trống.
Không phải chiếc ghế bị bỏ quên.
Mà là chiếc ghế dành cho những người từng góp sức làm nên cuộc sống bình yên hôm nay, nhưng thời gian đã đưa họ đi xa khỏi những cuộc gặp gỡ của buôn làng.
Khi đọc hồ sơ của bà Đinh Thị Vé, tôi nghĩ đến một chiếc ghế như thế.
Chỉ vài dòng thông tin còn lưu lại.
Một năm sinh.
Một quê hương.
Một tấm Huân chương Kháng chiến hạng Ba.
Những dòng chữ ấy không kể hết một cuộc đời.
Nhưng chúng đủ để nhắc rằng đã từng có một người phụ nữ Ba Na của Tơ Tung góp phần vào hành trình gian khó của dân tộc.
Ngày hôm nay, lớp trẻ lớn lên trong hòa bình.
Các em biết đến những mùa lúa tốt tươi, những con đường rộng mở, những ngôi trường khang trang.
Nhưng không phải ai cũng nhìn thấy những con người đã góp phần tạo nên điều đó.
Giống như trong ngày hội làng, người ta thường chú ý đến những người đang hiện diện.
Ít ai để ý đến những chiếc ghế trống.
Thế nhưng, chính những khoảng trống ấy lại khiến chúng ta nhớ rằng lịch sử của quê hương được tạo nên bởi nhiều thế hệ.
Có những người được nhắc tên rất nhiều.
Có những người chỉ còn lại một hồ sơ lưu trữ.
Nhưng tất cả đều là một phần của hành trình chung.
Bà Đinh Thị Vé là một trong những con người như thế.
Sự ghi nhận của Nhà nước không chỉ dành cho một cá nhân.
Đó còn là lời khẳng định rằng những cống hiến thầm lặng của biết bao người dân nơi buôn làng đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho đất nước.
Ngày hội của quê hương rồi sẽ tiếp tục.
Những thế hệ mới sẽ tiếp tục lớn lên.
Và điều đẹp nhất không phải là nhớ thuộc lòng từng cái tên.
Mà là biết dành một sự kính trọng chân thành cho những "chiếc ghế trống" trong lịch sử.
Bởi ở đó có bóng dáng của những người đã đi qua thời hoa lửa, để hôm nay Tơ Tung được sống trong những mùa bình yên.



