CHIẾC GHẾ TRỐNG TRONG NGÀY HỌP LÀNG
Ngày họp làng đầu tiên sau giải phóng, trong nhà văn hóa vẫn còn một chiếc ghế trống được đặt ngay hàng đầu. Không ai bảo ai, mọi người đều hiểu chiếc ghế ấy dành cho những người đã ra đi mà không trở lại. Cuộc họp bàn chuyện dựng lại làng, khai hoang ruộng đất, cho trẻ em đi học. Mỗi ý kiến đưa ra đều thấm đẫm sự trân trọng, bởi ai cũng biết mình đang nói thay phần của những người đã hy sinh. Chiếc ghế trống năm ấy không bao giờ có người ngồi, nhưng nó nhắc nhở cả làng rằng: hòa bình là để số
Ngày họp làng đầu tiên sau giải phóng, trong nhà văn hóa vẫn còn một chiếc ghế trống được đặt ngay hàng đầu. Không ai bảo ai, mọi người đều hiểu chiếc ghế ấy dành cho những người đã ra đi mà không trở lại.
Cuộc họp bàn chuyện dựng lại làng, khai hoang ruộng đất, cho trẻ em đi học. Mỗi ý kiến đưa ra đều thấm đẫm sự trân trọng, bởi ai cũng biết mình đang nói thay phần của những người đã hy sinh.
Chiếc ghế trống năm ấy không bao giờ có người ngồi, nhưng nó nhắc nhở cả làng rằng: hòa bình là để sống tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn với những gì đã được đánh đổi.



