Chiếc Giếng Không Còn Phải Múc Nước Trong Im Lặng
Tựa đề: Chiếc Giếng Không Còn Phải Múc Nước Trong Im Lặng
Năm 1969, giữa làng có một chiếc giếng đá tròn, thành giếng đã mòn theo năm tháng. Mỗi sáng sớm và chiều muộn, người trong làng lại ra đó múc nước. Tiếng gàu chạm vào thành giếng, tiếng dây kéo kẽo kẹt, và tiếng nước dội lên là những âm thanh quen thuộc.
Nhưng không phải lúc nào cũng có tiếng nói.
Ông Mão là người hay ra giếng sớm nhất.
Ông không vội múc nước.
Thường đứng nhìn xuống lòng giếng một lúc rồi mới thả gàu.
Người ta hỏi:
“Ông nhìn gì dưới đó vậy?”
Ông đáp:
“Để coi nước còn sâu không.”
Năm 1970, chiến tranh khiến những buổi ra giếng trở nên lặng lẽ hơn. Người ta vẫn đến, nhưng ít nói chuyện, múc nhanh rồi đi.
Chiếc giếng vẫn đầy nước.
Nhưng không còn đầy tiếng người.
Năm 1971, có một buổi sáng, dây gàu bị đứt. Chiếc gàu rơi xuống đáy giếng.
Mọi người đứng quanh, không biết làm sao.
Ông Mão lặng lẽ buộc dây mới, thả xuống từ từ, kéo lên lại.
Có người nói:
“May mà còn múc được.”
Ông đáp:
“Nước còn thì cách cũng còn.”
Năm 1972, có những ngày người ra giếng thưa hơn. Có người đi xa, có người không còn trở lại.
Ông Mão vẫn ra đều.
Không bỏ ngày nào.
Năm 1973, trẻ con bắt đầu ít ra giếng chơi. Không còn tiếng cười vang như trước.
Một đứa bé hỏi:
“Sao giếng buồn vậy ông?”
Ông nhìn mặt nước:
“Không buồn. Chỉ là ít người nhìn nó thôi.”
Năm 1974, có người đề nghị lắp hệ thống dẫn nước về tận nhà, không cần ra giếng nữa.
Ông Mão không phản đối.
Chỉ nói:
“Tiện thì tốt. Nhưng giếng là nơi người ta gặp nhau.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Làng bắt đầu có nhiều cách lấy nước hơn. Người ta không cần ra giếng mỗi ngày nữa.
Nhưng chiếc giếng vẫn còn.
Một buổi sáng, con trai ông Mão trở về.
Anh đứng bên thành giếng:
“Giờ đâu cần ra đây nữa, sao ba vẫn ra?”
Ông Mão thả gàu xuống, kéo lên chậm rãi.
Nước đầy, trong.
Ông nói:
“Để nhớ.”
“Nhớ gì?”
Ông nhìn vào mặt nước phản chiếu bầu trời:
“Nhớ là đã từng có những năm… người ta ra giếng không chỉ để lấy nước, mà để nhìn thấy nhau, dù chỉ trong im lặng, và biết rằng mình không phải là người duy nhất còn ở lại.”
Anh im lặng.
Gió nhẹ làm mặt nước gợn sóng.
Chiếc giếng không còn đông như trước, nhưng vẫn giữ lại hình ảnh của những người đã từng đứng quanh nó, chia nhau từng gàu nước và cả những khoảng lặng không cần phải nói thành lời.



