CHIẾC GÙI CỦA MẸ NGƯỜI DAO VÀ CHỐT GIÓ PHONG THỔ Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Chán Sần (Cựu bộ đội địa phương Phong Thổ, Lai Châu)
CHIẾC GÙI CỦA MẸ NGƯỜI DAO VÀ CHỐT GIÓ PHONG THỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Chán Sần (Cựu bộ đội địa phương Phong Thổ, Lai Châu)
Bối cảnh lịch sử: Đầu tháng 3 năm 1979, các cao điểm phòng thủ dọc thung lũng sông Nậm Cúm bị cắt đứt đường tiếp tế lương thực. Đạn dược và nước ngọt trên chốt gần như cạn kiệt dưới cái nắng hanh khô biên giới.
"Môi anh em chiến sĩ nứt nẻ, rớm máu vì khói thuốc súng và khát nước, tay không còn ghìm chặt nổi báng súng. Giữa lúc tưởng chừng gục ngã, trong màn sương mù mờ ảo bỗng xuất hiện bóng dáng mế già người Dao bản địa bước xuống giao thông hào.
Sau lưng mế là chiếc gùi tre đan đã ám khói đen, chứa đầy những khúc sắn lùi nóng hổi vùi tro bếp và mấy ống bương nước suối trong vắt. Quai gùi bện bằng vỏ cây rừng xiết chặt vào vai áo chàm rách sờn của mế, thấm đẫm mồ hôi và cả vết máu do gai cào. Khúc sắn bùi bùi và ngụm nước ngọt thơm mùi nứa già thời hoa lửa từ tay mế trao đã cứu nguy cho cả tiểu đội, tiếp thêm sinh lực để chúng tôi kiên cường bám hào, đánh bật đợt phản kích thứ tư của giặc ngay chiều hôm đó."



