CHIẾC GÙI CỦA NGƯỜI CHA GIÀ DÂN TỘC GIẢI
CHIẾC GÙI CỦA NGƯỜI CHA GIÀ DÂN TỘC GIẢI
Nhân chứng kể lại: Bác Kpă Lợi (Cựu chiến binh Sư đoàn 10, Mặt trận Tây Nguyên)
"Mùa mưa năm 1972, cao nguyên Kon Tum chìm trong những trận mưa rừng thối đất thối cát. Đường giao liên vận chuyển đạn dược, gạo muối bị bom đánh sập, sình lầy ngập đến ngang gối xe xích không đi được. Giữa lúc toàn đơn vị đang đối mặt với cái đói và thiếu hụt hỏa lực bám chốt, đồng bào các buôn làng dọc dãy Chư Mom Ray đã đồng lòng đứng lên gùi hàng tiếp tế cho bộ đội.
Trong đoàn người ngày ấy, tôi nhớ nhất già làng tên là cụ Brơi, người dân tộc Giẻ. Cụ đã ngoài sáu mươi tuổi, lưng đã còng nhưng cái bụng thì thương bộ đội cụ Hồ nhiều lắm. Chiếc gùi bằng mây rừng trên lưng cụ chở nặng hai hòm đạn súng máy nặng gần bốn mươi ký. Cụ chống cây gậy tre, bám những ngón chân trần vào vách đất trơn trượt để leo lên dốc cao.
Tôi chạy lại định gùi đỡ cụ một đoạn thì cụ gạt tay ra, nói bằng giọng lơ lớ: 'Không được đâu bộ đội! Cái tay bộ đội để cầm súng bắn giặc Mỹ, cái lưng của già còn khỏe, già gùi được mà. Cứ để già đưa đạn lên tận mâm pháo!'. Đêm đó, cụ Brơi thức trắng cùng đơn vị dưới hầm dã chiến, tự tay bóc từng bao gói đạn lau sạch bùn đất cho anh em.
Chiếc gùi của người cha già thời hoa lửa năm ấy tuy mộc mạc nhưng đã chở nặng cả tấm lòng thủy chung của đồng bào Tây Nguyên đối với cách mạng. Sự tiếp sức bền bỉ ấy chính là bệ đỡ vững chắc để những bàn tay người lính chúng tôi chắc tay súng, giữ vững đại ngàn xanh."



