Khác

CHIẾC GÙI CỦA NGƯỜI EM NUÔI TRÊN ĐƯỜNG ĐÈO

iai đoạn 1928 - 1930, khi mật thám Trung Kỳ tăng cường lùng sục các ngả đường nối giữa Thừa Thiên Huế và Quảng Trị, đồng chí Nguyễn Vịnh (Nguyễn Chí Thanh) thường đóng vai một người em nuôi đi gùi củi, gùi sắn thuê cho các gia đình tiều phu nghèo vượt đèo. Trên lưng anh là chiếc gùi tre nặng trĩu, nhưng ở giữa những lớp củi khô lại là các hộp diêm bí mật chứa tài liệu liên lạc của Đảng.

Huế22/08/2026xã Ea Riêng (Xã Ea Riêng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHIẾC GÙI CỦA NGƯỜI EM NUÔI TRÊN ĐƯỜNG ĐÈO

Giai đoạn 1928 - 1930, khi mật thám Trung Kỳ tăng cường lùng sục các ngả đường nối giữa Thừa Thiên Huế và Quảng Trị, đồng chí Nguyễn Vịnh (Nguyễn Chí Thanh) thường đóng vai một người em nuôi đi gùi củi, gùi sắn thuê cho các gia đình tiều phu nghèo vượt đèo. Trên lưng anh là chiếc gùi tre nặng trĩu, nhưng ở giữa những lớp củi khô lại là các hộp diêm bí mật chứa tài liệu liên lạc của Đảng.

Dưới cái nắng cháy da của miền Trung và những dốc đèo hiểm trở, người thanh niên ấy vẫn tiến bước bằng sự dẻo dai và lòng quả cảm. Mỗi khi gặp các chốt kiểm tra của lính khố xanh, anh lại giả vờ ngơ ngác, chất phác như một người dân nghèo đi kiếm sống, khiến quân địch mất cảnh giác. Nhờ sự bình tĩnh và khôn khéo ấy, những tài liệu quan trọng nhiều lần được đưa qua các trạm kiểm soát mà không bị phát hiện.

Nhưng công việc của Nguyễn Vịnh không chỉ là chuyển những mảnh giấy nhỏ. Đằng sau mỗi chuyến vượt đèo là cả một mối liên hệ giữa những cơ sở cách mạng đang hoạt động bí mật. Một địa chỉ liên lạc, một chỉ thị, một tin tức từ cơ sở này sang cơ sở khác đều có thể quyết định sự an toàn của cán bộ và sự tồn tại của một tổ chức. Vì thế, mỗi bước chân của người giao liên trên con đường núi đều đòi hỏi sự tỉnh táo, gan dạ và khả năng ứng biến trước mọi tình huống.

Có những hôm trời mưa, đường núi trơn trượt, nước từ khe đá đổ xuống thành dòng; có những ngày nắng gắt khiến người đi đường kiệt sức. Nguyễn Vịnh vẫn âm thầm vượt qua từng con dốc. Chiếc gùi tre vốn chỉ là vật dụng quen thuộc của người dân miền núi, nhưng dưới bàn tay người chiến sĩ trẻ, nó trở thành một phương tiện che giấu tài liệu vô cùng kín đáo. Chính sự giản dị ấy lại khiến quân địch khó ngờ rằng bên trong những bó củi, gùi sắn bình thường đang được vận chuyển những thông tin quan trọng của phong trào.

Điều đáng quý hơn cả là tinh thần trách nhiệm của người chiến sĩ trẻ. Trong hoàn cảnh hoạt động cách mạng còn vô cùng khó khăn, phương tiện liên lạc thiếu thốn, mỗi cán bộ phải tự tìm cách thích nghi với địa hình và hoàn cảnh. Nguyễn Vịnh đã dựa vào đời sống của nhân dân, hòa mình vào những người lao động nghèo để bảo vệ mình, đồng thời bảo vệ cơ sở. Qua đó cho thấy sự gắn bó với quần chúng không chỉ là một yêu cầu của hoạt động cách mạng, mà còn trở thành chỗ dựa để người cán bộ vượt qua sự truy lùng của kẻ thù.

Những chuyến đi âm thầm ấy góp phần duy trì mạch liên lạc giữa các cơ sở cách mạng ở vùng Trị - Thiên trong một thời kỳ đầy hiểm nguy. Không có tiếng súng, không có những trận chiến lớn, nhưng mỗi chuyến vượt đèo của người giao liên đều là một cuộc đấu trí căng thẳng với mật thám và lính tuần. Thành công của mỗi chuyến đi là thêm một lần thông tin được truyền đến nơi cần đến, thêm một lần cơ sở cách mạng được giữ vững.

Chiếc gùi tre thô mộc trên vai Nguyễn Chí Thanh vì thế không chỉ là hình ảnh của một người dân nghèo trên những con đường miền Trung. Nó còn trở thành biểu tượng cho sự mưu trí, bền bỉ và tinh thần tận tụy của những người chiến sĩ cách mạng trong buổi đầu hoạt động bí mật. Từ những việc làm âm thầm, giản dị ấy, bản lĩnh của người chiến sĩ Nguyễn Chí Thanh từng bước được tôi luyện, góp phần hình thành phẩm chất kiên cường của một nhà lãnh đạo cách mạng sau này.

Nhìn lại câu chuyện ấy, điều còn đọng lại không chỉ là hình ảnh một chiếc gùi tre giữa núi rừng, mà là bài học về lòng trung thành, ý chí vượt khó và tinh thần đặt nhiệm vụ chung lên trên gian nguy của bản thân. Những con đường năm xưa có thể đã đổi thay, nhưng câu chuyện về những bước chân âm thầm giữ mạch liên lạc cách mạng vẫn là một ký ức đáng trân trọng trong hành trình đấu tranh của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn