Chiếc gùi định mệnh trên đỉnh Trường Sơn
Chiếc gùi định mệnh trên đỉnh Trường Sơn
Già làng Cu Đê là người dân tộc Pa Cô, gắn bó cả đời với đại ngàn Trường Sơn. Khi bộ đội cụ Hồ mở đường đi qua bản, già Cu Đê dù đã ngoài sáu mươi vẫn xung phong gia nhập đội dân công hỏa tuyến, chuyên gùi đạn dược và lương thực lên các cao điểm cho bộ đội.
Chiếc gùi của già làm bằng mây rừng, có thể chứa tới 40 kg hàng hóa. Một ngày mưa rừng tầm tã, đường dốc trơn trượt như đổ mỡ, già Cu Đê đang gùi một hòm đạn súng cối lên đỉnh dốc thì máy bay Mỹ bất ngờ ập đến bắn phá. Một quả tên lửa nổ gần đó hất văng già xuống vực sâu.
Khi bộ đội tìm thấy, già Cu Đê đang nằm thoi thóp bên sườn đá, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt lấy chiếc gùi đạn, dùng chính thân mình để che chở không cho hòm đạn bị thấm nước mưa. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, già nhìn anh chiến sĩ trẻ, thào thào bằng tiếng Kinh chưa sõi:
"Đạn... đạn không ướt đâu... Bộ đội cầm lấy... bắn trúng thằng Mỹ cho bản làng yên bình nhé..."
Già Cu Đê nằm lại với đất mẹ Trường Sơn, nhưng chiếc gùi của già đã trở thành một huyền thoại, tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn người dân công khác tiếp bước lên đường.



