Chiếc gùi mây của cô gái xứ Nghệ
Trong đơn vị TNXP của bà Châu có một cô gái người Nghệ An, đi đâu cũng mang theo chiếc gùi mây nhỏ.
Chiếc gùi ấy theo cô từ quê vào chiến dịch.
Ban đầu mọi người tưởng cô dùng để đựng đồ cá nhân.
Sau mới biết trong đó có vài thứ rất đơn sơ: khăn tay mẹ may, mấy bức thư nhà và một nắm đất quê gói trong vải.
Có lần nghỉ chân giữa đường vận chuyển, bà Châu hỏi:
“Sao mang đất theo làm gì?”
Cô gái cười:
“Nhớ nhà thì mở ra nhìn.”
Ai nghe cũng lặng đi.
Chiến trường Điện Biên khi ấy đầy khói lửa, nhưng sâu trong lòng, những nữ TNXP vẫn là những cô gái mới rời quê chưa lâu.
Nhiều đêm ngồi bên bếp lửa, họ kể chuyện đồng ruộng, chuyện chợ quê, chuyện mùa gặt.
Có người vừa kể vừa khóc vì nhớ mẹ.
Bà Châu nói:
“Tuổi trẻ chúng tôi đi qua chiến tranh bằng nỗi nhớ nhà như thế.”


