Khác

Chiếc gùi năm xưa

Trong ngôi nhà sàn đơn sơ ở quê hương Khả Cửu, cụ bà Hà Thị Canh, sinh năm 1943, vẫn còn cất giữ một chiếc gùi tre đã sẫm màu theo thời gian. Đối với con cháu, đó chỉ là một vật dụng lao động cũ. Nhưng với cụ, chiếc gùi ấy là chứng nhân của những năm tháng hậu phương cùng cả nước hướng về tiền tuyến.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc gùi năm xưa

(Nhân vật: Cụ bà Hà Thị Canh)

Trong ngôi nhà sàn đơn sơ ở quê hương Khả Cửu, cụ bà Hà Thị Canh, sinh năm 1943, vẫn còn cất giữ một chiếc gùi tre đã sẫm màu theo thời gian. Đối với con cháu, đó chỉ là một vật dụng lao động cũ. Nhưng với cụ, chiếc gùi ấy là chứng nhân của những năm tháng hậu phương cùng cả nước hướng về tiền tuyến.

Cụ kể rằng khi còn là một thiếu nữ, bản làng vắng bóng trai tráng vì nhiều người đã lên đường nhập ngũ. Công việc trên nương, dưới ruộng và việc tiếp tế đều dồn lên vai phụ nữ, người già và thanh thiếu niên.

Chiếc gùi tre theo cụ mỗi ngày.

Buổi sáng gùi lúa từ nương về bản.

Buổi chiều gùi sắn, ngô, rau rừng và những bao gạo góp cho lực lượng làm nhiệm vụ.

Có hôm đường rừng lầy lội sau cơn mưa, chiếc gùi nặng đến oằn vai. Dây đeo hằn đỏ trên vai, đôi chân lấm đầy bùn đất, nhưng cụ chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Cụ thường động viên các chị em:

"Các anh ngoài mặt trận còn gian khổ hơn mình nhiều. Mình cố thêm một chút thì các anh sẽ vững lòng hơn."

Một lần, trên đường vượt dốc, quai gùi bất ngờ bị đứt. Bao gạo đổ xuống lối mòn.

Không nản chí, cụ cùng các chị em nhặt từng hạt gạo, buộc lại chiếc gùi bằng dây mây rừng rồi tiếp tục lên đường.

Cụ bảo:

"Ngày ấy, một hạt gạo cũng quý như vàng. Không ai nỡ để phí."

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chiếc gùi không còn theo cụ lên nương mỗi ngày nữa. Con cháu nhiều lần muốn đan chiếc mới, nhưng cụ vẫn giữ lại chiếc gùi cũ.

Mỗi khi có người hỏi vì sao không bỏ đi, cụ mỉm cười:

"Chiếc gùi này đã cùng bà đi qua những năm tháng khó khăn nhất. Nó nhắc bà nhớ rằng hòa bình hôm nay được vun đắp từ những việc làm bình dị của biết bao người."

Đến mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, cụ lại lấy chiếc gùi xuống lau sạch bụi, kể cho con cháu nghe về những ngày phụ nữ Khả Cửu gùi gạo, gùi ngô, gùi hy vọng vượt núi để góp sức cho đất nước.

Lũ trẻ chăm chú lắng nghe, rồi nhẹ nhàng chạm vào những nan tre đã mòn theo năm tháng.

Các em hiểu rằng, chiếc gùi ấy không chỉ chở lương thực, mà còn chở theo tình yêu quê hương, lòng kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ Mường.

Thông điệp: Có những chiến công được ghi bằng những trận đánh oanh liệt, nhưng cũng có những chiến công được tạo nên từ những bước chân lặng lẽ và những chiếc gùi nặng trên vai. Sự hy sinh thầm lặng của hậu phương đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc và giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn