CHIẾC GÙI TRE CỦA CÔ GÁI NÙNG VÀ NHỮNG VÊN ĐẠN TIẾP TẾ TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM CAO LỘC Nhân chứng kể lại: Bác Nông Văn Khải (Cựu chiến binh Sư đoàn 337)
CHIẾC GÙI TRE CỦA CÔ GÁI NÙNG VÀ NHỮNG VÊN ĐẠN TIẾP TẾ TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM CAO LỘC
Nhân chứng kể lại: Bác Nông Văn Khải (Cựu chiến binh Sư đoàn 337)
Bối cảnh lịch sử: Tháng 2 năm 1979, tại mặt trận Cao Lộc (Lạng Sơn), pháo địch dập nát các con đường huyết mạch. Đạn dược tại các chốt tiền tiêu cạn kiệt, mọi hy vọng dồn vào lực lượng dân công hỏa tuyến địa phương.
"Hôm ấy là ngày 25 tháng 2, súng máy của giặc từ bên kia sườn đồi quét rầm rập, bạt mạng. Đại đội chúng tôi bám trụ trong công sự chốc chốc lại phải tiết kiệm từng viên đạn súng trường. Giữa lúc tưởng như phải chuyển sang đánh giáp lá cà, từ bờ hào phía sau, một bóng dáng nhỏ nhắn băng qua làn khói súng lao xuống hầm. Đó là lính dân công tên Hoa, một cô gái người Nùng bản bản địa.
Sau lưng cô là chiếc gùi tre đan đã rách một góc, chứa bên trong ba hòm đạn súng máy bám đầy xỉ than. Đôi vai áo chàm của Hoa rách bươm, thấm đỏ máu do quai gùi tre xiết chặt, đôi chân không giày rớm máu vì đá tai mèo cứa. Chiếc gùi tre thời hoa lửa ngày ấy không chỉ chở đạn, mà chở cả sự sống và cái chí gan dạ của đồng bào biên cương, giúp chúng tôi có đủ hỏa lực bẻ gãy ba đợt thọc sâu liên tiếp của địch ngay trong chiều hôm đó."



