Bài viết

CHIẾC GÙI TRE LOANG VẾT MÁU CỦA CÔ GÁI HÀ NHÌ TRÊN ĐỈNH Y TÝ Nhân chứng kể lại: Bác Ly Seo Phàng (Cựu dân quân tự vệ huyện Bát Xát, Lào Cai)

Lào Cai01/07/2026lưu thị huệ (xã lâm giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC GÙI TRE LOANG VẾT MÁU CỦA CÔ GÁI HÀ NHÌ TRÊN ĐỈNH Y TÝ

Nhân chứng kể lại: Bác Ly Seo Phàng (Cựu dân quân tự vệ huyện Bát Xát, Lào Cai)

Bối cảnh lịch sử: Cuối tháng 2 năm 1979, vùng cao Y Tý chìm trong biển lửa chiến tranh. Địch dùng hỏa lực áp đảo đánh chiếm các dải đồi cao, cắt đứt đường tiếp tế từ trung tâm huyện lên các chốt tiền tiêu của đồn biên phòng.

"Trên đỉnh chốt, đạn dược đã cạn, nước uống không còn, anh em chiến sĩ biên phòng phải liếm những giọt sương muối bám trên lá cây để đỡ khát. Dưới chân núi, đội tự vệ bản người Hà Nhì không chịu khoanh tay đứng nhìn. Cô gái tên Mây, mới mười chín tuổi, đã tập hợp các chị em trong bản, dùng những chiếc gùi tre đan ba lớp vốn dùng để đi nương, dồn đầy đạn súng trường và những ống bương nước suối để leo núi tiếp tế cho bộ đội.

Đường lên chốt là những vách đá dựng đứng, bị pháo địch bắn chặn liên tục nhằm tạo ra 'vùng đất chết'. Mây gùi trên lưng trọng lượng gần ba mươi kilôgam, đôi chân trần bấm chặt vào đá tai mèo rớm máu. Khi chỉ còn cách chiến hào tiền tiêu khoảng năm mươi mét, một quả đạn cối nổ tung ngay cạnh lối đi, mảnh pháo găm vào vai và mạn sườn của Mây. Nhưng cô không ngã xuống, cô gượng dậy, dùng một tay giữ chặt quai gùi, tay kia bám vào rễ cây rừng để bò lên miệng hào.

Khi chúng tôi đỡ được Mây xuống lòng hào, chiếc gùi tre thời hoa lửa của cô đã loang lổ những vệt máu tươi thấm đỏ cả những viên đạn súng trường bên trong. Mây thều thào: 'Nước... đạn cho bộ đội đây rồi, bản mình không chịu mất đâu...' rồi lịm đi. Chiếc gùi tre bám đầy máu và đất đỏ của Mây ngày hôm đó đã cứu nguy cho cả đại đội biên phòng, giúp anh em có đủ đạn dược và sinh lực để đánh bật đợt tiến công quy mô lớn của địch ngay chiều hôm đó, giữ vững cột mốc chủ quyền thiêng liêng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn