CHIẾC GƯƠNG NHỎ NỨT GÓC
CHIẾC GƯƠNG NHỎ NỨT GÓC
Anh Lộc có một chiếc gương nhỏ đã nứt mất một góc sau lần ba lô bị vùi dưới hố bom.
Mỗi sáng nghỉ chân, anh thường soi gương cạo râu bằng con dao nhỏ đã cùn lưỡi.
Một chiến sĩ trẻ nhìn rồi cười: “Chiến tranh mà anh còn kỹ tính quá.”
Anh Lộc chỉ cười nhẹ: “Mai về còn nhận ra mình.”
Câu nói khiến cả tiểu đội im lặng vài giây giữa khu rừng đầy sương lạnh.
Ngoài trời, nắng sớm bắt đầu len qua những tán cây già phủ bụi đất đỏ.
Tiếng chim rừng vang lên hiếm hoi giữa khoảng không yên tĩnh.
Đến chiều, đơn vị bất ngờ bị phục kích khi đang vượt qua bãi đất trống.
Anh Lộc quay lại cõng một chiến sĩ bị thương giữa màn khói lửa dày đặc.
Chiếc gương nhỏ nứt góc năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


