Chiếc Gương Nhỏ Trong Ba Lô (1)
Giữa những ngày làm đường đầy bom đạn, một chiếc gương nhỏ tưởng chừng vô nghĩa lại trở thành nguồn động viên tinh thần, giúp những cô gái thanh niên xung phong giữ lại nét bình dị và niềm tin vào ngày mai.
Lê Thị Hương gia nhập đội thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi. Công việc của cô và đồng đội là san lấp hố bom, giữ thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Những ngày ở rừng, cuộc sống rất thiếu thốn. Quần áo lúc nào cũng dính bùn đất, tóc tai rối bời, gương mặt rám nắng vì sương gió.
Trong ba lô của Hương có một vật nhỏ mà cô luôn giữ kỹ – một chiếc gương tròn, chỉ bằng lòng bàn tay.
“Ở đây mà cũng mang theo gương à?” – một người bạn trêu.
Hương cười:
“Thì lâu lâu cũng phải xem mình còn là con gái không chứ.”
Những lúc nghỉ hiếm hoi, mấy cô gái lại chuyền tay nhau chiếc gương. Có người chỉnh lại tóc, có người lau vội lớp bụi trên mặt rồi bật cười.
“Nhìn như người khác luôn…” – một cô nói.
Tiếng cười vang lên giữa rừng, trong trẻo và hiếm hoi.
Một buổi trưa, sau trận bom vừa dứt, cả đội lại lao ra đường làm việc. Hố bom sâu hoắm, đất đá văng khắp nơi.
Hương đang xúc đất thì bất chợt nghe tiếng nổ nhỏ – một quả bom chưa nổ còn sót lại phát nổ cách đó không xa.
Mọi người nằm rạp xuống. Khi đứng dậy, Hương thấy một người bạn bị thương nhẹ ở tay.
Cô vội chạy lại, lấy khăn băng tạm.
Sau đó, Hương mở ba lô, lấy chiếc gương ra.
“Để tôi xem vết thương cho rõ,” cô nói.
Ánh sáng phản chiếu từ chiếc gương giúp cô nhìn rõ hơn, lau sạch bụi đất và băng lại vết thương cẩn thận.
Người bạn nhìn Hương, cười nhẹ:
“Cái gương của cậu… cũng có ích ghê.”
Hương cũng cười:
“Thấy chưa, không chỉ để làm đẹp đâu nhé.”
Từ đó, chiếc gương nhỏ không chỉ là vật để soi, mà còn được dùng khi cần sơ cứu, khi cần tín hiệu phản chiếu ánh sáng, và cả khi cần một chút niềm vui.
Một lần khác, vào buổi chiều, ánh nắng chiếu xuyên qua tán cây, Hương dùng gương phản chiếu ánh sáng, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất.
Mấy cô gái nhìn theo, cười vang.
“Như có nắng trong tay vậy…” – một người nói.
Chiến tranh qua đi, Lê Thị Hương vẫn giữ chiếc gương ấy. Dù mặt gương đã xước, viền đã cũ, nhưng với bà, đó là một phần ký ức không thể thay thế.
“Giữa bom đạn,” bà nói, “chỉ cần nhìn thấy mình trong gương, biết mình vẫn còn đó, vẫn sống, là đã đủ mạnh mẽ để đi tiếp.”



