Chiếc Gương Nhỏ Trong Ba Lô (2)
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một chiếc gương nhỏ tưởng chừng bình thường lại trở thành món đồ quý giá, lưu giữ ký ức về tình đồng đội và niềm tin ngày trở về.
Năm 1969, Vũ Đức Bình hai mươi ba tuổi, là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải hoạt động trên tuyến đường rừng. Công việc của anh và đồng đội là đưa lương thực, thuốc men đến những nơi cần tiếp tế. Trước ngày lên đường, người mẹ già gọi Bình lại. Bà lấy trong ngăn tủ gỗ một chiếc gương tròn nhỏ đã hơi mờ. — Mẹ chẳng có gì cho con. — Con mang theo làm gì đâu mẹ. — Khi nào nhớ nhà… nhìn vào. Bình bật cười. Nhưng vẫn cẩn thận cất chiếc gương vào ba lô. Những tháng năm ở chiến trường trôi qua trong vội vã. Hành quân. Vận chuyển. Trú mưa. Đào hầm. Có lúc cả tuần không nhìn rõ mặt mình. Chiếc gương nhỏ vẫn nằm yên trong góc ba lô. Một tối cuối năm. Đơn vị vừa hoàn thành chuyến vận chuyển dài. Mọi người ngồi quanh bếp lửa. Người đồng đội trẻ nhất tên Hải bỗng thở dài. — Không biết giờ này ở nhà em thế nào. Bình lấy chiếc gương nhỏ ra lau nhẹ. — Nhà ai rồi cũng đợi mình về. Hải cầm chiếc gương. Nhìn một lúc. Bật cười. — Em đen quá rồi. Mọi người cười theo. Lâu lắm rồi mới có tiếng cười vui như thế. Từ hôm đó, chiếc gương nhỏ thành món đồ chung của cả tổ. Trước mỗi chuyến đi dài. Có người soi lại mái tóc. Có người lau mặt. Có người chỉ cầm lên nhìn vài giây rồi đặt xuống. Như thể nhìn thấy quê nhà ở đâu đó phía sau mặt gương cũ. Một lần hành quân giữa mùa mưa. Ba lô của Bình bị rơi xuống đoạn suối cạn. Đồ đạc ướt gần hết. Đến tối ngồi kiểm lại. Anh chợt thấy chiếc gương đã nứt một góc. Bình lặng người. Người đồng đội bên cạnh vỗ vai. — Gương nứt thôi. Ngày về còn nguyên là được. Nhiều năm sau chiến tranh. Vũ Đức Bình trở về quê. Người mẹ năm nào tóc đã bạc trắng. Chiếc gương cũ vẫn được ông giữ trong ngăn bàn. Một góc đã nứt. Mặt gương đã mờ. Nhưng mỗi lần nhìn vào đó. Ông không thấy mình của hôm nay. Mà thấy những gương mặt đồng đội năm xưa. Những người đã cùng đi qua một thời hoa lửa. Và mãi ở lại trong ký ức không bao giờ phai.



