Chiếc Gương Nhỏ Trong Ba Lô (5)
Một chiếc gương nhỏ tưởng chỉ để soi mặt đã trở thành vật phát tín hiệu cứu người trong một lần đoàn xe bị bom đánh giữa núi rừng Trường Sơn.
Ông Lê Quang Hòa vẫn giữ trong chiếc tủ gỗ cũ một mảnh gương hình chữ nhật, mép đã sứt và mặt gương mờ đục theo thời gian. Với người khác, đó chỉ là một vật dụng cũ kỹ, nhưng với ông, nó là kỷ vật gắn với một ngày không thể nào quên. Đầu năm 1972, ông được giao nhiệm vụ lái xe vận tải chở lương thực và đạn dược vào chiến trường. Những chuyến xe thường chỉ chạy ban đêm, còn ban ngày phải ngụy trang kín dưới tán rừng. Một buổi sáng, khi đoàn xe vừa vào khu trú quân thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Hàng loạt quả bom nổ dọc con đường, đất đá tung mù mịt. Xe của ông may mắn chỉ bị hỏng két nước nhưng không thể tiếp tục di chuyển. Sau đợt oanh kích, cả khu vực chìm trong khói bụi. Đường dây liên lạc bị đứt, người đi sửa đường chưa thể tiếp cận. Điều lo nhất là một đồng đội tên Phạm Minh Tân bị thương trong lúc chạy tránh bom và lạc mất giữa khu rừng. Tổ tìm kiếm chia nhau lần theo các khe suối. Rừng quá rậm, gọi tên sẽ dễ lộ vị trí nếu máy bay quay lại. Đúng lúc mặt trời lên cao, ông Hòa chợt nhớ trong ba lô có chiếc gương nhỏ mà mẹ đưa trước ngày nhập ngũ. Ông leo lên một mỏm đá khuất dưới tán cây, dùng ánh nắng phản chiếu từng chớp sáng ngắn về phía các triền đồi đối diện. Ít phút sau, từ xa bỗng xuất hiện những tia sáng yếu ớt đáp lại. "Đó là Tân!" – một đồng đội reo lên. Hóa ra trước đó, anh Tân cũng nhặt được một mảnh gương vỡ từ chiếc xe bị bom đánh hỏng. Nhìn thấy tín hiệu ánh sáng, anh lập tức phản chiếu trở lại. Lần theo hướng phát sáng, tổ tìm kiếm nhanh chóng đưa anh Tân trở về nơi trú ẩn. Vết thương không quá nặng, được quân y băng bó kịp thời nên chỉ ít tuần sau anh đã tiếp tục công tác. Buổi tối hôm ấy, khi đoàn xe chuẩn bị xuất phát trở lại, anh Tân nắm chặt tay ông Hòa và nói: — "Nếu không có mấy tia sáng của cậu, chắc mình còn nằm giữa rừng đến tối." Ông Hòa chỉ cười: — "Có lẽ mẹ mình không ngờ chiếc gương bà cho để soi mặt lại cứu được một mạng người." Chiến tranh kết thúc, nhiều kỷ vật theo năm tháng đã mất đi, nhưng chiếc gương nhỏ vẫn được ông gìn giữ cẩn thận. Mỗi lần lau lớp bụi mờ trên mặt gương, ông lại thấy như thấp thoáng bóng dáng những đoàn xe nối đuôi nhau trên Trường Sơn, những người lính trẻ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm và cả sự sống. Ông Lê Quang Hòa thường kể với con cháu: "Thời chiến, điều quý nhất không phải là món đồ mình mang theo, mà là cách mình dùng nó để giúp đồng đội. Một vật rất nhỏ, nếu đặt đúng lúc và đúng lòng người, cũng có thể tạo nên điều lớn lao." Chiếc gương ấy vì thế không chỉ phản chiếu gương mặt người lính năm xưa, mà còn phản chiếu tinh thần đoàn kết, tình đồng đội và niềm tin đã giúp họ vượt qua những năm tháng khốc liệt của thời hoa lửa.



