Chiếc Gương Nhỏ Trong Ba Lô Người Lính
Một chiếc gương nhỏ cũ kỹ, tưởng chừng chỉ là vật dụng bình thường, lại trở thành kỷ vật gắn liền với tình đồng đội và những ước mơ giản dị của tuổi trẻ trong chiến tranh. Hơn nửa thế kỷ sau, chiếc gương ấy vẫn lưu giữ hình ảnh đẹp của một thời hoa lửa.
Ông Phạm Văn Trường nhớ mãi mùa xuân năm 1973, khi đơn vị vận tải của ông đóng quân bên một cánh rừng già thuộc tuyến đường Trường Sơn. Những đoàn xe ngày đêm vượt trọng điểm, đưa hàng hóa và lương thực vào chiến trường miền Nam.
Trong tổ lái xe có chiến sĩ Đặng Quốc Việt, quê ở Thái Bình, mới hai mươi hai tuổi. Việt là người vui tính, hay kể chuyện cười và luôn mang theo một chiếc gương nhỏ bằng nhôm trong ba lô.
Chiếc gương ấy là món quà của người em gái út tặng anh trước ngày nhập ngũ. Phía sau gương còn khắc dòng chữ:
"Anh Hai mạnh khỏe, ngày về em đợi."
Mỗi sáng trước khi lên đường, Việt đều lấy chiếc gương ra soi, chỉnh lại chiếc mũ tai bèo rồi cười:
– Dù ở chiến trường, mình cũng phải giữ cho mẹ khỏi lo. Ngày về còn chụp ảnh cưới nữa chứ!
Đồng đội thường trêu:
– Giữa bom đạn mà còn làm đẹp!
Việt cười lớn:
– Phải sống lạc quan thì mới thắng được gian khổ.
Một đêm tháng Năm năm ấy, đoàn xe của đơn vị nhận lệnh vượt trọng điểm trong mưa lớn. Đường trơn trượt, máy bay địch liên tục thả pháo sáng.
Bất ngờ, một chiếc xe phía trước bị sa lầy ngay giữa đoạn đường nguy hiểm. Không chút do dự, Đặng Quốc Việt cùng đồng đội lao xuống cứu xe.
Đúng lúc ấy, loạt bom từ trên cao trút xuống. Việt đã kịp đẩy ông Phạm Văn Trường vào hố tránh bom, còn bản thân anh mãi mãi nằm lại trên cung đường Trường Sơn.
Sau trận bom, ông Trường tìm lại ba lô của người đồng đội. Bên trong, chiếc gương nhỏ vẫn còn nguyên vẹn.
Ngày hòa bình lập lại, ông mang chiếc gương ấy về quê Thái Bình trao lại cho gia đình Việt.
Người em gái năm xưa giờ đã trưởng thành. Khi nhận lại chiếc gương, chị bật khóc:
– Em cứ nghĩ anh Hai đã mang nó đi mãi…
Người mẹ già vuốt nhẹ mặt gương đã xỉn màu rồi nghẹn ngào:
– Nó lúc nào cũng cười. Ra đi cũng còn để lại nụ cười cho mọi người…
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ông Phạm Văn Trường vẫn nhớ nụ cười lạc quan của người đồng đội năm ấy.
Ông xúc động nói:
“Chiến tranh lấy đi nhiều điều, nhưng không thể lấy đi niềm tin và tình đồng đội. Mỗi lần nhìn vào chiếc gương ấy, tôi như lại thấy gương mặt rạng rỡ của Việt và cả tuổi hai mươi của chúng tôi trong thời hoa lửa.”


