CHIẾC GƯƠNG NHỎ TRONG TÚI ÁO
CHIẾC GƯƠNG NHỎ TRONG TÚI ÁO
Anh Tùng có một chiếc gương nhỏ bằng lòng bàn tay, viền nhựa đã nứt một góc.
Đó là món quà mẹ đưa cho anh trước ngày lên đường nhập ngũ.
Giữa chiến trường bụi đỏ và khói bom, chiếc gương ấy gần như chẳng còn soi rõ được nữa.
Nhưng sáng nào anh cũng lấy ra lau thật cẩn thận.
Đồng đội trêu:
“Ông còn soi gương làm gì giữa rừng.”
Anh cười:
“Để nhớ mình vẫn là người bình thường.”
Câu nói ấy khiến ai cũng im lặng.
Giữa chiến tranh khốc liệt, điều khó giữ nhất đôi khi chính là cảm giác bình yên của cuộc sống thường ngày.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị đang tải thương qua con dốc hẹp thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một chiến sĩ trẻ bị đất đá vùi lấp nửa người.
Anh Tùng lao tới đào đất cứu đồng đội.
Người lính ấy sống sót.
Sau trận bom, chiếc gương nhỏ nằm giữa lớp bùn đỏ của thời hoa lửa, mặt kính đã vỡ thành nhiều mảnh.



